Về phương diện tình yêu, có một xu hướng lớn của con người. Trong mắt đàn ông, người bạn đời lý tưởng phải giống như sữa bò, càng non, càng trắng, càng tinh khiết càng tốt. Còn trong mắt phụ nữ, người bạn đời lý tưởng phải giống như con bò sữa, càng khỏe càng tốt, và phải để họ bỏ ra ít sức nhất nhưng lại vắt được nhiều sữa nhất. Sữa bò chỉ tươi khi ở cạnh bò sữa, thế nhưng cốc sữa của Diêu Thư Cầm đã lâu chẳng có con bò nào đoái hoài, dần dần biến thành một ly sữa chua.
Quả nhiên, Tiền Vinh thường xuyên kiếm cớ đến tìm Diêu Thư Cầm. Ban đầu Diêu Thư Cầm cũng chẳng mấy để tâm, nhưng về sau nghe các bạn nữ bàn tán, lập tức rối bời. Các nữ sinh vừa ghen tị vừa đố kỵ đến sắp chết, lại còn bày mưu hiến kế, nói rằng Tiền Vinh là người độc đáo, có tài, lại khỏe mạnh, mà ưu điểm hàng đầu chính là… có tiền. Miệng thì bảo không được, nhưng trong lòng Diêu Thư Cầm thì sớm đã gật đầu. Thế là hai người họ ở nơi công cộng cứ như máy bay Mỹ với Anh, luôn xuất hiện cùng nhau.
Một người đàn ông càng keo kiệt trước mặt đàn ông, thì trước mặt phụ nữ lại hào phóng đến mức không thể tưởng tượng nổi. Bình thường ở ký túc xá, Tiền Vinh keo kiệt đến một xu cũng không bỏ ra, nhưng trước mặt Diêu Thư Cầm thì lại hận không thể nhổ sạch hết lông trên người mình để dâng cho cô, cô muốn ăn gì liền mua cái nấy. Diêu Thư Cầm ở bên con bò sữa này lâu ngày, trên người dần dần có đặc điểm của bò, dường như có đến bốn cái dạ dày, ăn bao nhiêu cũng không biết no. Đã quyết tâm yêu Tiền Vinh thì không thể tiếp tục ghi tên cậu ta nữa, trong sổ chỉ còn lại một mình Lâm Vũ Tường kiêu ngạo mà đứng đầu quần hùng. Lâm Vũ Tường vô địch thiên hạ rồi lại đi than thở với Dư Hùng, Dư Hùng bảo việc gì cũng phải nhẫn nhịn, nhưng Lâm Vũ Tường nghe không lọt tai, mâu thuẫn với Tiền Vinh ngày một gay gắt, nhỏ thì hai đứa dựa vào kiến thức sai be bét của mình để đấu trí, lớn thì châm chọc mỉa mai nhau liên tục. Tiền Vinh thi cử tình trường đều đắc ý, vận may như mực nước sông Trường Giang mùa hè năm Chín Tám, tăng vọt không ngừng, muốn dừng cũng không dừng nổi. Diêu Thư Cầm thì bị cậu ta huấn luyện đến giống như mèo con, ngoan ngoãn vô cùng. Lâm Vũ Tường thì lại gặp vận đen, chuyện vi phạm kỷ luật bị truyền lên Phòng công tác học sinh. Hiệu trưởng Tiền từ xưa đến nay giảng đạo lý làm người, còn so sánh ngay tại chỗ rằng cái tên Tiền Vinh trước đây cũng hay xuất hiện trong danh sách vi phạm, sau này sửa đổi rồi thì tên không thấy xuất hiện nữa. Lâm Vũ Tường nghe xong tức điên lên, sau lưng chửi lãnh đạo nhà trường căn bản không biết học sinh bây giờ như thế nào. Họ còn tưởng học sinh bây giờ gặp người khác giới sẽ đỏ mặt, nào ngờ thời đại này, học sinh thường là lên lớp mười một đã có chủ, lên lớp mười hai thì đừng nói là hoa, đến cỏ cũng có chủ rồi. Còn trong đại học mà muốn tìm một người chưa từng yêu thì giống như tìm tóc trên đầu Cát Ưu vậy. Cậu lại đi tìm Dư Hùng để than, Dư Hùng lại bảo phải nhẫn nhịn, Lâm Vũ Tường chịu không nổi liền chửi Dư Hùng một trận ngay tại chỗ.
Gần một tháng nay, tình cảm của Tiền Vinh và Diêu Thư Cầm giống như một thanh sắt nung đỏ, khiến người khác nhìn vào cũng thấy nóng, mọi lời đồn nhảm đều như giọt nước rơi lên đó, “xèo” một tiếng là bốc hơi biến mất. Mỗi một tiết học trôi qua giống như một năm dài, hết tiết là lại nghe hai người họ nói chuyện không có điểm dừng. Tiền Vinh luôn nói chuyện đến mức như hợp tác Trung – Mỹ, tự xưng mình là “lettered” (người uyên bác)…Lên lớp thì hai người ngồi quá xa, đành mượn giấy viết lời nhắn gửi nỗi nhớ. Lâm Vũ Tường ngồi vị trí không thuận lợi, bị buộc phải cúi mình làm người đưa thư cho hai người họ. Nội dung truyền qua truyền lại cũng chỉ là Diêu Thư Cầm hỏi: “Cậu biết chơi nhạc cụ gì không?” Tiền Vinh chuyền lại một tờ giấy viết: “Mấy cái đó easy, tớ thông thạo hết…”, nhưng chắc là cậu ta viết nhầm Sax thành Sex, phải là kèn saxophone chứ không phải sex. Lại còn “Violin thì tớ cũng biết chút chút. Người ta còn gọi tớ là Fiddler”… Fiddler vừa nghĩa là người kéo vĩ cầm, mà cũng có nghĩa là…tên lừa đảo.
Diêu Thư Cầm rất khâm phục đối với những câu tiếng Anh đọc không hiểu này, nên càng vô cùng khâm phục Tiền Vinh, điều này càng khiến cậu ta có vẻ “Tây” hơn. Giờ ra chơi nói chuyện thì toàn như thế này: “Oh dear! Thằng này ugly… xấu vãi. Ha, no… no…, not như vậy. Lần trước bọn tôi ở pub, nó ép tôi drink, đúng là shit, fuck him!” Những câu tiếng Anh chen ngang này khiến cả lớp tự ti vô cùng. Diêu Thư Cầm giả vờ nghe hiểu, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tiền Vinh mà gật gù, nhìn sắc mặt Tiền Vinh mà hành sự. Tiền Vinh hơi cười thì cô cười to, Tiền Vinh hơi giận thì cô nổi giận dữ dội. Dường như khó mà tìm được thứ gì có số lượng nhiều hơn tham quan Trung Quốc, nhưng biểu cảm của con gái trong tình yêu lại là một ngoại lệ. Hỷ nộ ái ố của Diêu Thư Cầm trước mặt Tiền Vinh thay đổi thất thường khôn lường, cũng không biết cô dùng loại mỹ phẩm thần kỳ gì mà da mặt ngày càng mịn, sắp hòa làm một với không khí rồi. Có câu nói “tình yêu là loại mỹ phẩm tốt nhất của phụ nữ”, câu này thực ra không đúng. Tình yêu không có sức mạnh đó, tình yêu chỉ thúc đẩy phụ nữ đi mua loại mỹ phẩm tốt nhất mà thôi.
Lâm Vũ Tường vẫn cứ vận đen không dứt, bản thân cậu đâu phải một cái áo, nếu không thì còn có thể xịt chút thuốc chống mốc. Kỳ thi tuyển câu lạc bộ cách đây một tháng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì, công việc của nhà trường thì từ trước đến nay vốn tỉ mỉ như nhặt vừng trong cát, đúng ra phải nói là nhặt cát trong vừng mới đúng. Sáng nay nhà trường cuối cùng mới ậm ờ tiết lộ rằng danh sách trúng tuyển… có lẽ, đại khái, có thể, biết đâu sẽ được phát thanh công bố. Câu nói ấy giống như người bị táo bón đi vệ sinh, cực kỳ khó chịu, nhưng ít nhất cũng mang lại cho Vũ Tường chút niềm tin rằng thời khắc tự mình thoát khỏi vận đen cuối cùng đã đến. Với câu nói khiến muôn người phải nghiêng ngả “im lặng là vàng”, vào được đài phát thanh chắc không thành vấn đề, vào đoàn phóng viên cũng đương nhiên là hợp lý. Nghĩ đến cảnh trong đài liên tục vang lên cái tên “Lâm Vũ Tường”, lòng cậu nở hoa hân hoan.
Nhà trường cuối cùng cũng thực hiện lời hứa. Trong giờ sinh hoạt lớp có người đang điều chỉnh hệ thống phát thanh. Ban lãnh đạo nhà trường luôn nỗ lực bảo vệ vẻ đẹp cổ điển của trường, đến cả hệ thống phát thanh cũng tiếc không muốn thay. Tuy hình dáng của loa phát thanh mang phong cách cổ điển, nhưng âm thanh phát ra bên trong lại mang màu sắc siêu hiện thực. Một người nói, rồi nghe lại giọng mình được thu âm, ngay cả bản thân cũng xấu hổ đến mức không nhận ra nữa, tựa như Hàn Dũ sau khi làm quan nhìn lại bài thi khoa cử của chính mình. Giọng khàn khan qua loa phát thanh có thể biến thành giọng trong trẻo. Điều kỳ diệu nhất chính là nó còn có phản ứng đảo ngược, giọng trong trẻo lại có thể biến thành giọng khan khàn, điều mà khoa học cũng không sao giải thích nổi. Nhưng dù biến đổi thế nào thì bản chất cũng không hề thay đổi, Lâm Vũ Tường vừa nghe đã nhận ra “giọng nữ” trong loa chắc chắn là của hiệu trưởng Tiền. Trong loa đang đọc:
“Nhằm thúc đẩy sự phát triển của giáo dục phẩm chất, nâng cao năng lực cạnh tranh và sinh tồn của học sinh trong tương lai, làm phong phú đời sống ngoại khóa của học sinh, tăng cường hơn nữa hứng thú học tập của các em, giúp học sinh bước ra khỏi lớp học tiến vào cuộc sống ngoài lớp học, đồng thời nâng cao thành tích giảng dạy của nhà trường, tạo điều kiện để giáo viên nắm bắt được sở thích ngoại khóa và năng khiếu của học sinh, cũng giúp học sinh hiểu rõ tiềm năng của bản thân để khám phá tốt hơn. Nhà trường đã hưởng ứng lời kêu gọi của chính quyền thành phố và Sở Giáo dục thành phố về việc chuyển đổi từ giáo dục thi cử sang giáo dục phẩm chất, mạnh dạn đổi mới, mở rộng cánh cửa, khai phá cho học sinh một khoảng trời rộng lớn thuộc về chính mình trong các hoạt động ngoại khóa, để học sinh tự do bay lượn, rèn luyện đôi cánh của mình, rèn luyện trí tuệ, làm phong phú cuộc sống, củng cố và phát triển sở trường bản thân, để sau này khi bước ra xã hội, các em có đủ thực lực cạnh tranh với người khác, góp phần xây dựng đất nước tốt hơn. Nhà trường đã tổ chức một số câu lạc bộ sở thích.”
Vũ Tường kinh ngạc vô cùng, nghĩ thầm bài diễn thuyết thao thao bất tuyệt của hiệu trưởng Tiền có thể khiến người ta nghe xong mà như chưa nghe gì, đúng là không đơn giản. Các học sinh khác đều lắc đầu liên tục, ai nấy cũng khen rằng nghe thầy nói một hồi còn hơn đọc văn biền ngẫu mười năm.
May mà hiệu trưởng Tiền có tấm lòng nhân hậu, bắt đầu đọc danh sách những người trúng tuyển, nhưng nếu chỉ đọc vậy thì lại quá làm mất phong cách của mình, nhất định phải thêm mấy lời rỗng tuếch, giống như một người con gái thẹn thùng khi nhận lời tỏ tình của người mình thích, thể nào cũng phải làm bộ từ chối, ngúng nguẩy một hồi.
“Sau khi các thầy cô trong trường căn cứ vào mọi mặt phẩm chất của học sinh, tổng hợp mọi mặt thành tích của học sinh, cuối cùng, chúng tôi đã quyết định danh sách sau đây:
Câu lạc bộ Toán học… Đài truyền hình…Tiền Vinh…”
Trong lớp xôn xao một trận. Con trai thì nhìn Tiền Vinh, con gái thì dán mắt vào Diêu Thư Cầm. Tiền Vinh mỉm cười gật gù, còn Diêu Thư Cầm cũng rạng rỡ cười theo như gà chó được thơm lây. Lâm Vũ Tường suýt nữa buột miệng nói: “Hai người bớt cười lại đi, còn có tôi nữa mà.” Rồi cậu im lặng chờ tên mình. Một lúc lâu sau, hiệu trưởng Tiền mới đọc đến đoàn phóng viên, Lâm Vũ Tường lập tức chuẩn bị sẵn sàng, tư thế chỉnh đốn hoàn hảo, chỉ đợi nhận lời chúc mừng. Đọc đến người thứ ba thì Vũ Tường cuối cùng cũng nghe thấy một cái tên quen thuộc… Dư Hùng. Cậu nghĩ, lần này chắc chắn sẽ trở thành đồng nghiệp rồi. Hiệu trưởng Tiền lại đọc thêm ba người nữa, vẫn không có tên cậu. Tim Lâm Vũ Tường bỗng đập loạn lên, chắc chắn là trong mấy người còn lại rồi. Đọc thêm hai người nữa, vẫn chưa có. Lâm Vũ Tường càng tin rằng trong hai cái tên cuối cùng nhất định có một nửa là mình… giống như người sắp chết luôn không tin mình sẽ chết. Hiệu trưởng Tiền lại chậm rãi đọc một cái tên, khiến nửa tia hy vọng còn lại trong lòng Lâm Vũ Tường cũng tan biến. Chỉ còn đúng một người. Tim và cơ thể Lâm Vũ Tường cùng rung lên dữ dội, cậu không tự chủ được mà há miệng, ngay khoảnh khắc hiệu trưởng cất lời, tai Lâm Vũ Tường khẽ run lên, thân thể như tư tưởng của một nhà sư… đã thoát khỏi bụi trần.
“Người cuối cùng là, Đổng Trác.”
Xung quanh vang lên một tràng vỗ tay, Lâm Vũ Tường cũng vỗ tay theo một cách máy móc, nỗi thất vọng trên gương mặt như vầng trăng xuyên qua mây đen, khi ẩn khi hiện. Để không bị người khác phát hiện, cậu quay sang cười với Tạ Cảnh Nguyên: “Trường Nam Tam Trung đúng là loại người nào cũng có, ngay cả nhân vật trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng đến làm phóng viên, e là người tiếp theo sẽ là Trương Phi đấy.” Nói xong lại cười đầy đau đớn. Vẻ nghiêm túc trên mặt Tạ Cảnh Nguyên như cương lĩnh tổng quát của Đảng, có thể mấy chục năm không đổi, lạnh lùng nói với Vũ Tường: “Giờ học rồi, xin đừng nói chuyện.”
Lại là một quãng chờ đợi dài. Sự chờ đợi này đối với Vũ Tường gần như không còn hồi hộp gì nữa, bởi cậu tin tưởng sâu sắc vào câu “im lặng là vàng” của mình, chỉ thảnh thơi ngồi đó. Cậu quay đầu nhìn Tiền Vinh, Tiền Vinh mỉm cười với cậu rồi lại quay đi tiếp tục chờ. Cuối cùng, sự chờ đợi cũng có kết quả. Hiệu trưởng Tiền bắt đầu xướng tên những người được nhận vào đài phát thanh. Vũ Tường nhẹ nhàng chờ đợi, thời gian cũng nhẹ nhàng trôi đi, cho đến khi không còn nghe hiệu trưởng đọc tiếp nữa, cậu mới nhận ra rằng mình cũng không được tuyển. Mấy phút trước cậu đã rèn luyện xong ý chí rồi, lần này không có vui mừng cũng chẳng có đau buồn dữ dội. Bất ngờ cậu khẽ thở dài, chẳng nghĩ gì thêm nữa.
Tiền Vinh lập tức trở thành người nổi tiếng, vì còn chưa lên truyền hình nên hiện giờ mới chỉ là “người nổi tiếng dự bị”. Hễ rảnh là lại đứng nhìn chiếc tivi màu treo trên tường mà cười, chiếc tivi vốn dĩ là 25 inch nhưng bị hiệu trưởng dùng cái miệng “thổi phồng” thành 29 inch. Đài truyền hình của trường năm nay mới thành lập, được chú ý vô cùng. Tiền Vinh là nam MC đầu tiên, lại càng được chú ý. Đoàn phóng viên thì nội bộ rất đoàn kết, phỏng vấn Tiền Vinh trước. Tiền Vinh thao thao bất tuyệt về mối liên hệ giữa văn học và truyền thông, nào là “Truyền hình là mass media truyền thông đại chúng, với tư duy của con người…thinking là không thể tách rời, đặc biệt là với culture… văn hoá lại càng như vậy” v.v… Nghe đến nỗi phóng viên hối hận vì không mang theo từ điển bên người, thầm tự than kiến thức của mình quá nông cạn, không thể sánh với “ngôi sao sáng” trước mắt. Đoàn phóng viên sau khi phỏng vấn xong thì tất nhiên phải đăng lên “Media”. Nhưng báo của đoàn phóng viên mỗi tháng mới ra một số, không nhanh bằng báo “Sơ Lộ” mỗi tuần một số của câu lạc bộ văn học, nên đành tạm thời đưa bài phỏng vấn lên báo “Sơ Lộ”, đặt tên là: “Lý tưởng và trái tim của anh ấy – Nam MC đầu tiên của Đài truyền hình trường Nam Tam Trung: Tiền Vinh”. Câu lạc bộ văn học lúc đầu không đồng ý, nói rằng bản thảo đã được sắp xếp hoàn tất. Nhưng đài truyền hình được lãnh đạo nhà trường sủng ái, câu lạc bộ văn học đành không giữ nổi “trinh tiết”, miễn cưỡng nhét bài “Lý tưởng và trái tim của anh ấy” vào trang hai. Phông chữ số 5 ban đầu toàn bộ đều đổi thành chữ số 6 (ND: Phông chữ 5 tương ứng với 10,5pt và phông chữ 6 tương ứng với 7,5pt), phòng máy tính phải thức trắng đêm, chuẩn bị cho việc tung ra thật long trọng, gây tiếng vang toàn trường. Thật không may, bận quá thành rối, chỗ trống vốn để chèn ảnh bị quên mất. Người kiểm duyệt bản in cũng có mắt như mù. Đến khi báo in ra rồi mới phát hiện sai sót, cả đám hú vía, muốn chữa cũng không kịp nữa. Chỗ trống ấy bị một đống chữ li ti cỡ 6 vây xung quanh, giống như một người tóc dài bồng bềnh mà trên đỉnh đầu lại hói một mảng, trông càng thêm khó coi. Nước đến chân mới nhảy, họ đi tìm tổng biên tập. Tổng biên tập cũng vừa mới được bầu lên, lần này phạm phải “tội ác tày trời”, thế là giả làm văn nhân “công thành danh toại”, trốn đời ẩn cư, tìm mãi cũng chẳng thấy. Các thành viên lại đi tìm lãnh đạo nhà trường. Lãnh đạo mỗi khi gặp chuyện nghiêm túc thì thái độ “quản lý toà nhà Beethoven” liền bật lên, nói rằng đã giao quyền cho học sinh quản lý thì hãy cứ tin tưởng học sinh, mấy chuyện thế này nên tự giải quyết, để rèn luyện năng lực ứng biến.
Bậc trí giả luôn xuất hiện lúc nguy cấp sống còn. Lúc này, trong câu lạc bộ văn học có người bỗng thông minh ra, nói: “Gọi Tiền Vinh tới đây, để cậu ấy ký tên vào tất cả chỗ trống trên báo đã in.” Các thành viên khác trong lòng thì kêu “tuyệt diệu!”, nhưng miệng lại làm bộ không phục, nói: “Đến nước này rồi, chỉ còn cách ấy thôi.” Tiền Vinh không biết chân tướng sự việc, vui vẻ nhận lời, ký suốt cả buổi trưa. Trở về lớp, cậu ta nói không dưới năm lần, còn liên tục vung vẩy cổ tay, than rằng mình ký tên mệt muốn chết, “Be a celebrity, làm người nổi tiếng thật khổ quá đi!” Vũ Tường ước gì tay cậu ta bị chuột rút luôn cho rồi.
Buổi chiều, “Sơ Lộ” được phát xuống. Học sinh đều kêu lên: “Giấy nháp đến rồi!” Nhưng nhìn kỹ “giấy nháp” ấy, trên mặt còn hằn những vệt mực chưa khô, ai nấy đều tức cái đám mực kia làm hỏng chuyện, khiến “Sơ Lộ” ngay cả tư cách duy nhất là làm giấy nháp cũng đánh mất. Cuối cùng có người nhìn kỹ những vệt mực đó. Người ấy mắt thật tinh, xoay ngang xoay dọc nhận diện hồi lâu rồi đọc thành “Tiền Vinh”. Mọi người xôn xao, đều chạy đi xem bài “Lý tưởng và trái tim của anh ấy”. Những lời Tiền Vinh nói trong bài báo ấy đều là tiếng Trung xen với tiếng Anh, thậm chí ngay cả tên nước cũng không tha, toàn là China thế này, Chinese thế nọ, tựa như trong tiếng Trung chẳng tồn tại từ “tiếng Trung”. Người Trung Quốc xưa nay vốn khiêm tốn, chuyện gì mình hiểu được thì chưa chắc đã cho là hay, nhưng gặp phải thứ mình không hiểu thì nhất định không cho là dở. Học sinh đều nhìn chằm chằm bài “Lý tưởng và trái tim của anh ấy”, nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng nhìn đến mức sinh ra sợ hãi, bèn khen Tiền Vinh là thiên tài ngôn ngữ. Cộng thêm chữ ký của Tiền Vinh, khiến con người cậu ta thêm phần thần bí, như một quyển sách của một danh gia đương đại đang viết dở, chưa lộ diện mà bên ngoài đã khen nức nở. Nhiều nữ sinh lớp 10 đi ngang qua cửa lớp 10-3 đều đứng lại chỉ trỏ vào bên trong: “Người nào là Tiền Vinh?” “Người này, người này, người đang im lặng đó… xem kìa, đang ghi chép gì đó, chính là cậu ấy.”
“Là cậu ta đó, wow, tuyệt quá, đẹp trai mê chết đi được!” Tiền Vinh cố tình không nhìn họ. Diêu Thư Cầm thì âm thầm ghen, trong lòng nói: “Xí, mấy đứa các ngươi cũng xứng nhìn Tiền Vinh chắc.” Nhưng sâu thẳm trong đáy lòng lại giấu một cảm giác có nguy cơ. Vốn dĩ con gái đều hy vọng “chỗ dựa” của mình có thể nổi danh vang dội, để mình cũng được thơm lây. Nhưng một khi chỗ dựa thật sự nổi tiếng rồi, cô sẽ phát hiện ra rằng ánh hào quang trên mặt mình vẫn chỉ có nhiêu đó, thậm chí còn khổ hơn vì những người nể danh mà tìm đến dựa vào ngọn núi ấy lại càng lúc càng nhiều. Lúc này cô lại ước chi anh ta trở về thành một kẻ vô danh như trước. Tiền Vinh thì chẳng nhận ra điều đó, mỗi lần trước mặt Diêu Thư Cầm đều khoe khoang rằng có bao nhiêu nữ sinh trong trường theo đuổi mình, ngụ ý rằng “mặc dù như thế, anh vẫn vĩ đại mà chọn em, em thật may mắn biết bao”.
Điều Tiền Vinh không biết là con gái một khi rơi vào lưới tình, những lời như thế phải cố gắng nói ít thôi. Chỉ giữ trong bụng tự mình vui là được rồi, đâu cần mang ra để cùng nhau vui. Trí tuệ và tình yêu của phụ nữ là tỷ lệ nghịch, yêu càng nhiều thì trí khôn càng ít. Đó cũng là lý do trong thần thoại Hy Lạp, nữ thần trí tuệ Athena không yêu ai. Trí tuệ đã ít đi thì cũng chẳng nghĩ nổi cái dụng ý thâm sâu của Tiền Vinh. Cuối cùng Diêu Thư Cầm ghen đến mức bão hòa, liền cãi nhau ầm ĩ với Tiền Vinh. Lúc đó Tiền Vinh vẫn đang ra sức khoe khoang, Diêu Thư Cầm đập bàn đứng dậy: “Cậu tính là gì của tôi mà nói với tôi mấy chuyện này!”
Ở chỗ đông người như vậy, Tiền Vinh khó mà nói rõ mình rốt cuộc là gì của Diêu Thư Cầm, đống tiếng Anh kia giờ cũng chẳng dùng được, chỉ biết trợn mắt nhìn cô. Diêu Thư Cầm mắng cũng chưa sảng khoái, vì đã đứng dậy rồi, không thể lại ngồi xuống rồi lại đập bàn đứng dậy thêm lần nữa, điều duy nhất có thể làm là đập bàn mà hét: “Cậu định giết tôi sao?!” Câu nói vừa dứt, dường như chính cô đã chết rồi, bèn ngồi phịch xuống, vung tay nói: “Ngày nào cậu cũng nói với tôi chuyện đó, cậu không thấy chán nhưng tôi thì thấy chán! Suốt ngày cậu treo họ bên miệng, cậu coi trọng họ thế thì đi với họ đi!” Rồi cô cố gắng kìm nén nước mắt.
Tiền Vinh bối rối hoang mang, nghĩ mình là nhân vật nổi tiếng nên sợ ảnh hưởng không tốt, chỉ muốn sớm kết thúc trận cãi vã này, bèn làm bộ mặt đau lòng, nói: “Được rồi, xin lỗi, là tớ không tốt, làm cậu buồn rồi, được chưa.”
Lâm Vũ Tường đứng bên cạnh theo dõi, cố nhịn tiếng reo hò sắp phun ra khỏi miệng. Nghĩ thầm cặp chó mèo này cuối cùng cũng sắp tan rồi, hơn nữa nhìn dáng vẻ Diêu Thư Cầm còn muốn làm ầm lên nữa, làm ầm lên đi! Cứ ầm lên như vậy! Ầm cho cả trường biết, ầm tới cả phòng công tác học sinh! Thế là cậu ta đổi tư thế ngồi để thưởng thức, sẵn sàng thưởng thức cả mắt lẫn tai. Không ngờ Diêu Thư Cầm chỉ úp mặt xuống bàn không biết là cười hay khóc, Tiền Vinh thì dỗ vài câu rồi cũng đi ra. Vũ Tường trái lại còn buồn hơn cả hai người, bỗng dâng lên cảm giác của các nhà thiên văn sau đêm 18 tháng 11 xem trận mưa sao băng Sư Tử. Nhưng vẫn có chút vui mừng, trải qua lần này, tình cảm của hai người cho dù chưa đổ vỡ thì ít nhất cũng đã bị rạn nứt.
Thế nhưng Vũ Tường đã phải thất vọng hoàn toàn. Thần thông của Tiền Vinh quá lớn, chỉ trong một ngày, hai người họ lại hòa thuận như ban đầu, thậm chí còn hòa thuận hơn trước. Buổi tự học tối hôm đó, Tiền Vinh rửa cho Diêu Thư Cầm một quả táo đỏ đến mức kỳ lạ, lại không biết xin được mấy hạt đậu đỏ từ ông bác nông dân nào, rồi còn ăn cắp một bài thơ của Vương Duy, viết lên một tờ giấy viết thư màu xanh nước biển mà mặt sau in hình biển:
Đậu đỏ ở phương Nam,
Xuân về lại nảy lộc.
Mong người hái thật nhiều
Trao gửi nỗi tương tư.
Tặng em một quả táo,
Mong mở khóa lòng em.
Chỉ xin em một điều,
Hãy tha thứ cho anh.
Diêu Thư Cầm đọc xong một lượt thì bật cười, hỏi: “Đây là cậu viết à?”
“Tớ viết đấy.” Tiền Vinh nói với một dụng ý khác, nhỡ may bị ai vạch trần thì có thể nói rằng bốn câu sau đúng là do cậu ta viết, còn nếu không ai nói ra thì tất nhiên là tốt nhất.
Lâm Vũ Tường nghe Diêu Thư Cầm đọc lên, suýt nữa đã kêu to “đồ sao chép của người ta!” Nhưng sau lại thấy hai người họ nói nói cười cười, trong lòng lại dâng lên chút trắc ẩn, cố ép câu đó xuống. Câu nói ấy cứ như người bị trùm trong bao tải khi bị bắt cóc, vùng vẫy đòi chui ra, ngay cả Vũ Tường cũng không hiểu vì sao mình lại không để nó thốt ra. Thiện lương đến mức chính cậu cũng khó tin nổi.
Tiền Vinh nghiện việc tàn phá thơ của Vương Duy mất rồi, lại ngâm: “Đi đến nơi tận cùng dòng nước, ngồi nhìn mây trắng nhẹ bay lên.” Rồi bỗng thấy sắc mặt Lâm Vũ Tường có điều khác lạ, bèn nói: “Lâm Vũ Tường, tuần sau đài truyền hình của trường phát sóng, tôi sẽ đọc tin tức, cậu nhất định phải xem đó.
Nếu có gì Inadvisable, tức là không ổn, cậu phải chỉ cho tôi nhé.”
Lâm Vũ Tường hận đến mức chỉ muốn nói: “Tôi học vấn đầy năm cỗ xe, cậu có đủ tư cách để nhờ tôi chỉ lỗi à!” Nhưng chính cậu cũng cảm thấy câu khoác lác này thật quá mức, mắc nghẹn ở cổ họng không thốt ra nổi. Trong lòng lại không có gì làm chỗ dựa, rốt cuộc “năm cỗ xe” đó là loại xe gì, lỡ đâu chỉ là năm chiếc xe đạp thì sao, bản thân cũng chẳng có vốn liếng gì để mà kiêu ngạo. Đành chỉ mỉm cười nói:
“Nhất định, nhất định sẽ xem.”
Bất kể có phải là dựa vào thành tích thể thao để vào trường hay không, một khi đã trở thành học sinh thể thao thì việc tập luyện hằng ngày là không thể trốn được. Ban đầu Lâm Vũ Tường không chịu nổi việc mỗi ngày phải chạy nhiều vòng đến thế, thường viện cớ cảm lạnh, sốt, chân chuột rút, tay bị thương để không đi tập. Lưu Tri Chương mấy lần đầu còn chấp thuận, nhưng về sau thấy có điều khả nghi, không tin một người như Lâm Vũ Tường lại lắm tai ương đến vậy, mỗi lần Lâm Vũ Tường tìm cớ thì đều dẫn cậu đến phòng y tế. Bị lật tẩy một lần, Lâm Vũ Tường không dám nói dối nữa, ngoan ngoãn tập luyện. Trường học này vẫn còn chút lương tâm, ngoài việc moi tiền thì cũng trích ra được một ít làm kinh phí huấn luyện cho học sinh thể thao. Vũ Tường nhận được mười bảy tệ, nghĩ rằng hiện tượng coi trọng trí óc mà xem nhẹ thể lực cuối cùng cũng được giải quyết. Khổ luyện hơn một tháng, mồ hôi đổ ra còn đáng giá hơn nhiêu đó tiền, nhưng dù sao đi nữa, đó vẫn là thu nhập do chính mình lao động mà có, thế là cậu đặt mười bảy tệ ấy vào tủ coi như làm kỷ niệm.
Thời tiết dần trở lạnh và các học sinh thể thao bắt đầu gặp rắc rối. Vốn dĩ bình thường sau khi tập luyện xong, họ có thể tắm bằng nước lạnh rất tiện. Nhưng giờ trời lạnh rồi nên không thể như vậy được nữa. Về lý thuyết thì trong ký túc xá vẫn có thể tắm nước nóng, nhưng để làm nóng nước đủ để tắm thì phải dùng rất nhiều bình nước nóng, một bình nước nóng của mỗi người chỉ đủ để rửa một phần nhỏ cơ thể. Nếu muốn tắm toàn thân thì phải mượn tất cả bình nước nóng trong phòng, mà điều này thì các bạn cùng phòng không chịu, cứ như thể mỗi lần dùng là bình nước nóng lại giảm tuổi thọ vậy. Ngay cả khi tất cả mọi người đồng ý, thì vẫn còn một vấn đề nữa đó là không có chỗ để tắm. Nhà vệ sinh tuy tên là “vệ sinh” nhưng lại là nơi bẩn nhất, nền nhà đầy bùn bẩn, bước lên là thấy ghê. Hơn nữa đó còn là nhà vệ sinh công cộng, dù có cố chịu đựng nỗi ghê chân đi nữa thì cũng sẽ xuất hiện cảnh đang tắm dở, có đứa lao vào đi vệ sinh, tiếng nước… ầm ầm, rồi mùi và âm thanh cùng lúc tấn công, ghê đến tận mang tai. Kết quả là người tắm không thoải mái, mà người đi vệ sinh cũng chẳng yên thân. Thế là một quy định ra đời, cấm tắm trong nhà vệ sinh.
Quy định này là do Tiền Vinh đặt ra, mục tiêu nhắm thẳng vào Lâm Vũ Tường. Vũ Tường không dám cãi lại, lại cũng lười tắm rửa. Cậu không những không thực hiện được nguyên tắc được khắc trên chậu rửa thời vua Thương Thang “Nếu một ngày đổi mới, thì ngày ngày phải đổi mới, và không ngừng đổi mới”, mà ngược lại có lúc ba bốn ngày cũng khó mà tắm một lần, khiến người khác ngửi thấy đều có hiệu quả như “người khát nước nhìn thấy mơ, nước bọt chảy ròng”. Cuối cùng cũng có một bạn nữ chịu không nổi, nhỏ giọng hỏi Lâm Vũ Tường mấy ngày tắm một lần. Vũ Tường xấu hổ vô cùng, không ngờ mình đã chua đến mức bị người khác phát hiện. Mùi hôi của mồ hôi giống như hạt cơm dính trên mặt, bản thân mình không thể phát hiện, phải để người ngoài chỉ ra mới biết, mà một khi bị chỉ ra, người đó ắt sẽ vô cùng lúng túng, long tự tôn rơi xuống như giá hàng hóa lúc đổi mùa, rớt một phát cả vạn trượng. Vũ Tường bị tổn thương lòng tự trọng rất lâu không phục hồi nổi, nói chuyện với người khác cũng phải giữ khoảng cách, rồi cậu chuyển hướng oán hận sang công tác quản lý của trường, viết nhật ký tuần phản ánh tình hình. Quyển nhật ký tuần đó hiển nhiên vận khí tốt hơn vận khí của Lâm Vũ Tường, được lãnh đạo nhà trường nhìn thấy, liền phê rằng: “Vấn đề này em nêu rất tốt, đúng là một sơ sót trong trăm cái cẩn thận của nhà trường, trường quyết định sẽ mở phòng tắm trong thời gian tới.” Lãnh đạo trường có nhiều tiền hơn Mai Huyên, nên họ không cần phải tiết kiệm ruột bút. Một nét bút thật to, một dấu móc phê so với trước đây rõ ràng đã trưởng thành, hơn nữa còn rất sâu, rạch thủng ba tờ giấy, to như đế quốc Ba Tư trong lịch sử cổ đại, có thể vắt ngang ba châu lục. Kể từ khi Vũ Tường vào học tại trường Nam Tam Trung đến nay chưa từng thấy qua cái dấu móc nào lớn đến vậy. Nghĩ lại những lần trước viết nhật ký tuần cố sức lấy lòng cũng chỉ được một cái dấu móc nhỏ, lần này mắng trường lại có thể khiến người ta coi trọng, thật là kỳ lạ, cậu phấn khích suốt mấy tiết học.
Phòng tắm của trường cuối cùng cũng được mở. Phòng tắm đó dường như đã phạm phải một tội còn nặng hơn cả cái vòi nước nóng, đó là nó ẩn nấp phía sau tòa nhà thí nghiệm khiến Vũ Tường vất vả lắm mới tìm thấy. Trước khi vào phòng tắm phải nộp hai tệ mua vé tắm, giá cao như vậy khiến người ta đoán chắc bên trong phải có cơ sở vật chất rất tốt. Ai ngờ vừa bước vào nhìn, lập tức thất vọng lớn. Chỉ thưa thớt vài cái vòi nước, mà nước trong vòi cũng chẳng bình thường, nước nóng và nước lạnh giống như hai đảng phái chính của nước Mỹ, thay phiên nhau lên cầm quyền, mà vĩnh viễn không thể đoàn kết làm một. Điều chỉnh hồi lâu, hai dòng nước hoặc là một bên sống một bên chết, vẫn không hợp thành một. Đổi sang một vòi khác, càng vô lý hơn, nước nóng đã bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có nước lạnh ào ào chảy xuống đất, bắn lên chân một luồng lạnh buốt, Vũ Tường hoảng đến mức vội tắt ngay. Đổi thêm một cái nữa, cuối cùng cũng bừng tỉnh hiểu ra nước nóng của cái vòi thứ hai chạy đi đâu rồi… hai bàn chân bị nóng đến nhảy dựng lên, không dám lại gần để tắt, cứ mặc kệ nó chảy như vậy.
Cái thứ tư cuối cùng cũng chịu nể mặt, có nước ấm để tắm. Trong lòng Vũ Tường hiếm hoi có được niềm vui và sự tự hào, càng tắm càng đắc ý, chưa bao giờ cảm thấy bản thân lại quan trọng đến vậy, chỉ một bài nhật ký tuần mà có thể khiến nhà trường mở cả một phòng tắm. Bao bất mãn trước đây với trường cũng ném sạch hết. Giống như một con chó, cho dù có mối thù sâu như biển với ai, chỉ cần người đó ném cho một khúc xương, con chó gặm xong sẽ biết ơn đến mức quên sạch thù hận. Vũ Tường quyết định sau này viết nhật ký tuần sẽ dùng bút pháp “chủ nghĩa hiện thực phê phán”.
Tiền Vinh lần đầu lên truyền hình làm MC đã rất thành công. Vũ Tường ngồi dưới âm thầm dồn sức, trong lòng lặp đi lặp lại: “Đọc sai đi! Đọc sai đi!” nhưng cuối cùng vẫn chẳng được như ý. Đây là lần đầu trường phát sóng, quay phim thì không có kinh nghiệm, nhưng về nội dung tin tức thì lại vô cùng có kinh nghiệm. Tổng cộng mười tin thì một nửa là các cuộc họp hành của trường, như “Hội nghị tổng kết thành tích công tác tháng Mười một của trường Nam Tam Trung”, “Hội nghị triển vọng công tác tháng Mười hai của trường Nam Tam Trung”, “Tọa đàm về cách bồi dưỡng hứng thú học tập của học sinh”, “Tọa đàm về cách triển khai xây dựng văn minh tinh thần cho học sinh”.
…Lãnh đạo ai cũng tranh nhau lên hình, quay phim thì lực bất tòng tâm, không dám bỏ sót hội nghị nào, khổ không để đâu cho hết.
Bên cạnh Tiền Vinh còn có một cô gái tóc dài xinh đẹp, lần đầu lên hình nên khá căng thẳng, đọc sai hai chữ. Tật xấu của cô ấy vẫn không sửa được, mỗi lần đọc sai lại thè lưỡi cười để tỏ ý xin lỗi. Vũ Tường vì giận cá chém thớt, cũng thấy cô ấy chướng mắt, hận không thể khiến cái lưỡi của cô ta bị đứt luôn. Chiếu được hai mươi phút mà bên trong vẫn cứ họp mãi, bất giác than rằng trời rộng đất dài còn có lúc tận, còn những cuộc họp này thì miên man không hồi kết. Họp thêm hai cuộc nữa, cuối cùng trong trường cũng hết chuyện để họp, nội dung chuyển sang phỏng vấn học sinh trong khuôn viên trường. Người được phỏng vấn thì ai nấy đều đờ đẫn như gà gỗ, nửa ngày không nặn ra được câu nào. Người có năng lực biểu đạt mạnh mẽ thì cũng cố ép ra được vài câu, nhưng câu trước và câu sau chẳng khớp gì cả, khán giả đều lén cười. Phóng viên còn căng thẳng hơn cả người được phỏng vấn, tay cầm micro run bần bật. Vũ Tường nghĩ, mấy đoạn phỏng vấn này đều đã được cắt ghép rồi mà còn ra nông nỗi này, bản phim gốc thì khỏi cần nói cũng biết.