Diêu Thư Cầm và anh chàng toàn tài kia tiến triển nhanh đến mức khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Cậu ta ngày càng to gan, đến cả giờ tự học buổi tối cũng ngồi sát bên Diêu Thư Cầm, hai người nói chuyện tình cảm không dứt, cắt thế nào cũng không hết. Vũ Tường chỉ biết thầm khâm phục, chẳng hiểu họ đào đâu ra lắm chuyện để nói đến thế, rồi mỉm cười nhìn sang Tiền Vinh. Tiền Vinh bị ánh mắt của Vũ Tường làm cho bỏng rát, thật sự không chịu nổi nữa, liền đứng bật dậy nói: “Ê, đây là lớp 10-3, học sinh lớp khác xin mời ra ngoài.” Anh chàng kia đang lưỡng lự không biết nên đi hay ở, thì Diêu Thư Cầm lên tiếng: “Tôi đang hỏi cậu ấy một bài, cậu quản không được.” Nghe những lời tuyệt tình ấy, ngay cả Vũ Tường cũng thấy thương thay cho Tiền Vinh, trong lòng nghĩ thầm sao con gái trên đời này ai cũng vậy, trở mặt còn nhanh hơn rửa mặt.
Tiền Vinh khí giận khó nguôi, liền viết hết vào một bài nhật ký tuần. Mai Huyên đọc xong lập tức đến giờ tự học buổi tối để điều tra, bắt gian phải có đôi. Sau đó gọi Diêu Thư Cầm và anh chàng kia lên văn phòng, giáo huấn rằng: “Hai em sẽ không có kết quả đâu.” Nói xong chính mình cũng đỏ mặt, rồi khuyên hai người suy nghĩ cho kỹ để khắc phục những ham muốn của tuổi trẻ. Hai người được thả ra vẫn còn sợ hãi, nhưng chỉ khắc phục “cái đó” mang tính tượng trưng được một ngày, rồi lại không nhịn được mà ở bên nhau. Dẫu đúng như lời Mai Huyên nói là không có kết quả, nhưng chỉ cần nở hoa là được rồi.
Tiền Vinh không toại nguyện, mối hận đối với Diêu Thư Cầm còn sâu hơn cả đề thi của nhà trường, thỉnh thoảng đi đường chạm mặt nhau liền văng miệng chửi: “You hit me, girlie! Cô đâm vào tôi rồi, con điếm.” Diêu Thư Cầm không chửi lại, chỉ liếc một cái, uy lực rõ ràng lớn hơn nhiều so với lời nói của Tiền Vinh. Bởi lời của Tiền Vinh thì Diêu Thư Cầm nghe không hiểu, anh ta chỉ là tự chửi cho mình nghe. Còn cái liếc của Diêu Thư Cầm thì khác hẳn, bản thân cô ta không nhìn thấy, chỉ liếc riêng cho Tiền Vinh xem. Một hiệp trôi qua, Tiền Vinh chẳng chiếm được chút lợi nào.
Lâm Vũ Tường rất sẵn lòng xem hai người đấu nhau, đấu đến xảy ra chút chuyện thì càng hay.
Đúng lúc Tiền Diêu đấu đá kịch liệt, Lâm Vũ Tường không may mắc trận bệnh đầu tiên ở trường Nam Tam Trung. Một buổi sáng thức dậy, toàn thân ê ẩm đau nhức, tay chân như sắp rụng ra, cổ họng như bị thuốc lá hơ qua một cái. Vừa xuống giường đi mấy bước, đầu nặng muốn chết, kéo cả người lảo đảo nghiêng ngả, chỉ hận không thể tháo cái đầu xuống để giảm bớt gánh nặng cho cơ thể. Trong lòng Vũ Tường kêu lên: “Mình bị bệnh rồi!” Mặt đầy hoảng sợ, chạy khắp nơi xin thuốc. Bạn cùng phòng cũng chẳng thèm nhìn bộ dạng bệnh hoạn của Vũ Tường, liên tục nói là không có. Chỉ có Tạ Cảnh Uyên lục tung hòm tủ tìm một lúc rồi cũng nói là không có.
Lâm Vũ Tường mất hẳn khẩu vị, lao thẳng tới phòng y tế, xin hai gói thuốc cảm, rồi ngốc nghếch cầm thuốc đi xin nước uống. Các bạn vừa thấy thuốc liền giấu bình nước kín như bưng, nói: “Á! Cậu bị bệnh mà còn xin tôi nước uống, muốn lây cho tôi à.” Xin xỏ nửa ngày, cuối cùng mới gặp một người không kịp giấu bình nước. Người đó vì ngại mất mặt nên đành đồng ý, nhưng yêu cầu Lâm Vũ Tường phải tự chuẩn bị đồ đựng, hoặc là miệng tuyệt đối không được chạm vào miệng bình. Vũ Tường đầu óc choáng váng chẳng muốn đi lại, chọn cách thứ hai, uống đến nỗi người ướt một vũng, thuốc suýt nữa sặc vào khí quản.
Thật sự chịu không nổi, Lâm Vũ Tường thương lấy thân mình, đi xin nghỉ học vì bệnh. Bác sĩ đo nhiệt độ, đủ tiêu chuẩn cho nghỉ, rồi Vũ Tường lại đến phòng công tác học sinh để xin phép. Hiệu trưởng Tiền đang bận mắng người khác, bên phía cô Hồ Thư thì không có việc gì, Vũ Tường liền đưa mảnh giấy sang. Giáo vụ Hồ vẫn còn chút ấn tượng mờ nhạt về Vũ Tường, nhưng cái ấn tượng ấy cũng yếu ớt như hơi thở của một người hấp hối. Cô ta liếc quét Vũ Tường mấy lượt, rồi nói: “Là Lâm…”
“Thưa cô Hồ, em xin nghỉ một ngày ạ.” Giọng của Vũ Tường nhỏ đến mức gần như tan biến.
“Cái này thì… chương trình học ở đây rất căng đấy… Trước kia trong lớp cô dạy cũng có một học sinh sốt cao, nhưng vẫn kiên trì lên lớp, sau đó thì ngất xỉu, tinh thần ấy…”
Trên mặt Vũ Tường đã lộ vẻ mệt mỏi đến mức chẳng buồn biểu lộ cảm xúc gì nữa, nhưng trong lòng thì giật mình kinh hãi, nghĩ thầm phen này xong rồi, e rằng phải đợi đến lúc mình ngã quỵ thì mới được nghỉ ngơi.
Hồ Thư khẽ hỏi: “Em còn chịu nổi không?” Theo dự tính thì câu trả lời của Vũ Tường hẳn phải là “còn chịu được”, nhưng nào ngờ cậu lại sặc ra một câu: “Không ạ, không được rồi, phải nghỉ, nghỉ một ngày ạ.”
“Vậy được, em cầm tờ giấy này đưa cho thầy quản lý ký túc xá rồi về phòng nghỉ ngơi.” Lâm Vũ Tường cảm ơn Hồ Thư đã không truy cứu, quay người định đi thì nghe bên chỗ thầy hiệu trưởng Tiền vang lên một giọng quen tai: “Em sau này sẽ không tái phạm nữa.” Cậu lập tức ngoái đầu lại, tinh thần như bị nện mạnh một cú, cậu nam sinh đó chính là kẻ tối hôm nọ bán máy nghe nhạc cho cậu. Trong chốc lát bệnh tật tan biến hết, nghĩ tới một trăm năm mươi tệ của mình đổi lấy một đống sắt vụn, cậu phấn chấn muốn lao đi quyết đấu.
Cậu nam sinh kia cũng nhận ra không khí có gì đó khác thường, vô tình liếc một cái cũng hoảng hồn, thầm nghĩ thiên hạ sao lại nhỏ đến thế, vội dời ánh mắt đi, khom lưng xuống, cứ như toàn bộ bệnh của Lâm Vũ Tường đều chạy sang người cậu ta.
Lâm Vũ Tường kích động muốn nhảy ra vạch trần, nhưng sâu trong lòng lại có chút sợ hãi, bèn rút ra trước, đứng canh ở cửa, đợi cậu nam sinh kia đi ra rồi mới lẻn vào phòng nói với hai vị giáo viên: “Thưa thầy cô, em muốn phản ánh một việc.”
“Việc gì?”
“Vừa rồi bạn học sinh đó là…”
“À, cậu ta là học sinh lớp mười hai, em ít dây vào thì hơn. Sao? Cậu ta đánh em à?”
“Không phải, cậu ta buôn lậu đồ.”
Hai thầy cô cùng hỏi: “Cái gì?”
“Cậu ta buôn lậu đồ.”
“Buôn lậu đồ?”
“Cậu ta khoảng… khoảng tuần trước đã giới thiệu cho em một chiếc máy nghe nhạc Sony nhập lậu. Em bỏ ra hai trăm tệ mua về… để nghe tiếng Anh… nhưng dùng đúng một lần là hỏng. Em nhận ra cậu ta, chỉ là không biết cậu ta lại là học sinh của trường Nam Tam Trung, đúng là trùng hợp.”
Hiệu trưởng Tiền đập mạnh tay xuống bàn, như thể coi khối không khí trước mặt là cậu nam sinh kia, trừng mắt tức giận nói: “Trường Nam Tam Trung sao lại có loại học sinh như thế này! Tuổi còn nhỏ mà đã học đòi buôn lậu, phạm pháp, lừa gạt người khác!” Rồi ông ra lệnh cho cô Hồ Thư gọi cậu ta quay lại. Vũ Tường nheo mắt, chống tay lên đầu, nói: “Em xin phép về ký túc xá trước ạ.”
Sau khi rời khỏi phòng công tác học sinh, Vũ Tường lẻn đi ra phía sau toà Hồ Thích, sợ bị hắn trông thấy. Cậu nam sinh kia mới thật là xui xẻo, đi chưa được bao xa đã lại quay vào phòng công tác học sinh. Kỹ thuật chối cãi của hắn còn cao hơn cả kỹ thuật bán hàng, nhất quyết không thừa nhận. Hiệu trưởng Tiền vốn định dùng khí thế để phá vỡ phòng tuyến tâm lý của hắn, ép hắn tự thú, nói những lời như: “Cậu thành thật khai đi, chúng tôi đã nắm được chứng cứ rồi!” Cậu nam sinh trong lòng hiểu rõ, phàm đã nói như vậy thì chắc chắn là không có chứng cứ, liền đáp: “Em thật sự không có, các thầy cô có chứng cứ thì cứ lấy ra!”
Chứng cứ của hiệu trưởng Tiền cứ như tài liệu Đôn Hoàng cất giấu ở nước Anh, thế nào cũng không lôi ra được. Khí thế dùng cạn rồi mà phòng tuyến tâm lý của đối phương vẫn không sứt mẻ một tí nào, đành phải giả vờ nghiêm trọng nói: “Cậu cứ về yên tâm học tập, việc này chúng tôi sẽ điều tra.” (ND: Tài liệu Đôn Hoàng là tên gọi chung của một loạt sách cổ được phát hiện năm 1900 tại Đôn Hoàng, tổng cộng khoảng 50.000 quyển, về tôn giáo, lịch sử, ngôn ngữ, đời sống xã hội Trung Quốc thời cổ – trung đại, và hiện nay nằm phân tán khắp thế giới.)
Khi Lâm Vũ Tường quay lại lớp học thì bên trong không có một ai, tất cả đều đi học thể dục rồi. Cậu ngẩn ngơ nghĩ đến kết cục xử lý của nam sinh kia, chắc là khó tránh khỏi bị kỷ luật, trong lòng không khỏi thấy tiếc cho hắn. Đi tới bên bàn của Tiền Vinh, cậu đá mấy cái vào bàn hắn để trút giận, bỗng một quyển sổ bìa đen rơi xuống. Vũ Tường nhặt lên, tiện tay lật ra xem, thấy bên trong toàn là tiếng Anh, có chút cảm khái trước sự chăm chỉ của Tiền Vinh. Nhưng nhìn kỹ hơn thì giật mình kinh hãi, những từ ngữ câu cú bên trong quen mắt như bà con lối xóm, chẳng hạn như “God-awful, Violing, Celebrity, Yuck” những từ tiếng Anh thường xuyên xuất hiện trong lời nói của hắn để khoe khoang. Lúc này cậu mới chợt ngộ ra, thì ra Tiền Vinh đầy miệng tiếng Anh là nhờ vào mấy từ đã chuẩn bị sẵn trong cuốn sổ này mà thôi, cậu mừng rỡ nói với cuốn sổ: “Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi, ha…”
Rồi Lâm Vũ Tường ngồi lặng chờ Tiền Vinh quay lại, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có cơ hội châm biếm hắn. Tiền Vinh vào rất đúng lúc, mặt mồ hôi nhễ nhại, thấy Lâm Vũ Tường ngồi ở chỗ của mình thì thay chiếc ghế lên tiếng đòi công bằng: “Này, thương binh, nhường chỗ đi, cậu không đi dưỡng bệnh, ngồi đây làm gì?”
Lâm Vũ Tường vốn trời sinh không biết mỉa mai người khác, nói: “Tiếng Anh của cậu thật sự rất giỏi đấy.” Lời nói châm chọc đáng lẽ phải là một câu có nhịp điệu lên xuống, tiếc là cảm xúc phát tiết không đúng chỗ, câu này hoàn toàn biến thành lời khen.
Tiền Vinh chưa từng nghe Lâm Vũ Tường khen ai, những lời cãi lại vừa ló ra đã vội nuốt trở vào, ngược lại còn hơi ngượng ngùng, nói: “Thật ra cũng không phải là rất giỏi, chỉ là vốn từ vựng common nhiều hơn một chút, tự nhiên sẽ…”
Vũ Tường cắt ngang lời Tiền Vinh, chủ yếu là sợ mình quên mất cách phát âm của common, câu nói tiếp theo sẽ thêm không ít nuối tiếc, nói: “Vậy cái common đó có phải cũng ghi trong sổ của cậu không?” nói xong tim đập thình thịch.
Tiền Vinh không hiểu, trong tiềm thức cảm thấy không ổn, căng thẳng hỏi: “Cái gì… sổ gì?”
Vũ Tường lấy ra giơ mấy cái, tay hơi run, hỏi: “Cậu see không?”
Tiền Vinh lập tức đứng sững tại chỗ.
Vũ Tường tiện tay lật mấy trang, đọc: “Ừm, cậu đã học qua media lúc nào thế? Còn…”
Tiền Vinh hoàn hồn, vung tay đập vào tay Vũ Tường, cuốn sổ rơi xuống đất. Tiền Vinh nhặt lên, vận hết thần lực vò cho cuốn sổ méo mó thảm hại, nghiến răng nói: “Mày… đồ con lợn… sao lại đê tiện đến mức…” sợ bạn trong lớp nghe thấy nên phần chửi chính bị lược bỏ.
Vũ Tường đành phải tự vạch vết thương của mình ra, nói: “Cậu chẳng phải cũng bóc thư của tôi sao? Hử?”
Tiền Vinh lý lẽ rối như mái tóc sau khi ngủ dậy, nói: “Đó là hai chuyện khác nhau, hai chuyện khác nhau, cái mày xem lén là quyền riêng tư của tao, còn tao lén xem chỉ là thư của mày, Un…” vốn định nói “Understand”? Giờ bí mật bị vạch trần, đến nói tiếng Anh cũng không nổi.
Vũ Tường giúp Tiền Vinh “chải tóc”: “Thư không phải là quyền riêng tư à?”
Tiền Vinh sắp nhảy dựng lên, gào: “Là quyền riêng tư thì sao? Thư đã gửi đi rồi lại bị trả về thì không phải quyền riêng tư, mày đi mà tra…”
“Thư của tôi là thư niêm phong, sổ của cậu không niêm phong, cái nào riêng tư hơn, cậu nói xem?”
Tiền Vinh nghĩ tới điều gì đó, nét mặt lập tức cứng lại, không so xem cái nào riêng tư hơn, đổi sang chiến trường khác, nói: “Còn chuyện mày trốn ra ngoài ban đêm thì sao?”
Mồ hôi lạnh toàn thân Lâm Vũ Tường túa ra, tự mắng mình sao lại quên mất. Cậu không nghĩ ra phải nói gì để vãn hồi, trách mình quá bốc đồng, cảm thấy vạn vật lặng ngắt, chỉ có nhịp tim vang lên trong thế giới tĩnh mịch này. Đột nhiên một hồi chuông reo, Vũ Tường thấy tai mình như co rúm lại, nhìn Tiền Vinh đang giận dữ ngút trời, nặn ra một nụ cười gượng, nhanh như bay trốn về ký túc xá.
Một mình ngồi khô héo trong góc tối, túm chặt đùi tự hỏi phải làm sao. Nhỡ Tiền Vinh nói ra ngoài, nhà trường chỉ cần xác minh sơ sơ là khó tránh bị kỷ luật. Một khi bị kỷ luật… bản thân dù sao cũng đang gánh danh dự của một thị trấn nhỏ, bị kỷ luật rồi biết nhìn ai, người ta sẽ nhìn mình thế nào…
Giữa cơn rối bời như tơ vò, Vũ Tường vô tình ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một mảng mờ nhòe, tưởng là nước mắt, dụi mấy cái mới biết lại mưa rồi. Gần đây mưa đông không dứt, mặt đất của trường Nam Tam Trung được tưới tẩm đến mức như đôi môi của kỹ nữ trong truyện “Boule de Suif” (ND: Viên Mỡ Bò – truyện ngắn của Guy de Maupassant), chỉ thiếu điều không thể đem ra hôn. Thế giới ẩm ướt như đè nặng lên người Vũ Tường, trời đất u ám kéo tim người ta nhói đau từng cơn.
Đang lúc tuyệt vọng, điện thoại đột ngột reo lên, tiếng chuông vang vọng khắp phòng ngủ, cuốn trọn sự chú ý của Vũ Tường vào đó, tinh thần cũng trở nên lơ lửng. Đầu dây bên kia nói dứt khoát: “A lô, Lâm Vũ Tường phải không? Tôi là phòng công tác học sinh.”
Vũ Tường mềm nhũn đến mức muốn quỳ sụp xuống, cổ họng khô khốc lạ thường, chống đỡ nói: “Vâng, là em, c… có việc gì ạ?” trong lòng hiểu rõ là Tiền Vinh đã tố giác, giống như một tử tù đã bị tuyên án, chỉ còn chờ mấy viên đạn.
“Chúng tôi đã hỏi nam sinh lớp mười hai kia rồi, nhưng cậu ta nói không có, em thử nhớ lại xem có khả năng nhớ nhầm không, hoặc có chứng cứ gì không?”
Vũ Tường mừng rỡ quá mức hét vào điện thoại: “Không! Em không nhớ nhầm, chắc chắn không nhớ nhầm!” Nỗi sợ trong lòng bám theo mấy câu ấy mà trút ra hết, rồi bình tĩnh nói: “Em có một chiếc máy nghe nhạc, chính cậu ta bán cho em!”
“Có thể mang tới đây không?”
“Được, được ạ!” Vũ Tường quên mất mình đang ốm, lôi chiếc máy nghe nhạc ra, thử nghe, âm thanh vẫn đặc quánh như hồ dán. Định ra ngoài thì đột nhiên nảy ra một kế, liền ném xuống đất một cái, góc máy nứt vỡ một mảng, cậu nghe lại thử, hiệu quả tốt đến mức… chẳng còn hiệu quả gì nữa.
Vũ Tường đội mưa đem chiếc máy nghe nhạc giao tận tay hiệu trưởng Tiền. Hiệu trưởng Tiền vừa nhìn cái máy bị đối xử không ra “máy” kia, trong lòng đã tin được ba phần, đưa máy cho Hồ Thư nói: “Việc này nhà trường nhất định phải điều tra đến cùng!” Hồ Thư nhìn chiếc máy số khổ ấy, xót xa nói: “Sao ở trường Nam Tam Trung lại có loại người như thế này.”
Sự việc tiến triển rất thuận lợi, Tiền Vinh không đi tố cáo lên phòng công tác học sinh, nỗi lo treo lơ lửng trong lòng Vũ Tường cũng nhẹ đi đôi chút. Cậu lười xin lỗi, gặp Tiền Vinh cũng không nói một câu nào, nghĩ rằng mọi chuyện hẳn đã qua. Cuộc điều tra bên phòng công tác học sinh lại càng thuận buồm xuôi gió. Trường đã ra lệnh cạy tủ của nam sinh kia, bên trong toàn là dây tai nghe, chứng cứ rành rành, theo lý phải định tội, nhưng nam sinh ấy vẫn một mực chối. Hiệu trưởng Tiền hết chiêu, suýt nữa học theo trưởng đồn công an Tống Bằng Văn dùng cực hình. Không ngờ về sau nam sinh kia tự mình giữ không nổi danh tiết, đành khai nhận tất cả. Trong đó có một điểm khiến hiệu trưởng sinh nghi, gọi Lâm Vũ Tường tới, nói: “Cậu ta đã thừa nhận rồi, chúng tôi sẽ xử phạt cậu ta. Số hàng đó cũng không phải đồ lậu, mà là ráp từ mấy xưởng nhỏ gần đây. Việc này còn liên quan đến pháp luật, chúng tôi đã thông báo cho đồn công an khu vực, có mấy vấn đề cần đối chiếu lại, em gặp cậu ta khi nào, cụ thể là thời gian nào?”
Lâm Vũ Tường không suy nghĩ liền nói: “Hơn chín giờ rưỡi.”
“Buổi tối à?”
“Buổi tối.”
“Thứ mấy?”
“Thứ… sáu thì phải.”
“Hôm sau em có tham gia lớp học thêm của trường không?”
“Có ạ.”
Hiệu trưởng Tiền đã giăng sẵn bẫy, giọng nâng cao một bậc, nói: “Chín rưỡi cổng trường đã đóng, sao em lại ở bên ngoài?”
Lâm Vũ Tường như bị ong chích, mặt tái mét ngay, không ngờ tự đào mồ chôn mình, ấp úng: “Ừm… để em nghĩ xem, là… là hình như chưa đến chín giờ rưỡi.”
“Hôm đó em có về ký túc xá ngủ không?”
“Có, có về…”
“Nhưng sao trong sổ ghi chép lại không có tên em?” Hiệu trưởng Tiền vung ra bảng đăng ký học sinh nội trú, “trên đó không có chữ ký của em.”
Lâm Vũ Tường lật mấy trang, toàn thân đau nhói như bị châm kim, mồ hôi ẩn phục trên trán, chực chờ trào ra. “Cái này, lúc đó em vừa hay đi lấy nước, đúng rồi, là đi lấy nước.”
“Hôm đó phòng ký túc của em còn một bạn ở lại, tên là Tiền Vinh, tôi đã hỏi rồi, cậu ta khẳng định tối hôm đó em không có mặt, sáng hôm sau mới về, người toàn là nước…”
Tay chân Vũ Tường lạnh ngắt, ngoài bản năng nói dối còn chống đỡ thân thể ra thì những thứ khác đã chẳng khác gì người chết. Cậu biết rõ hiệu trưởng Tiền chắc chắn hiểu cậu đang nói dối, nhưng vẫn tê dại mà nói dối tiếp: “À, hôm đó em ở nhà một người họ hàng, số điện thoại của bà ấy là… để em đi tra lại.”
“Họ hàng nào?”
“Dì em.”
“Tôi gọi điện về nhà em để đối chiếu.”
“Không cần… không cần đâu ạ.”
“Sao?”
“Không phải, bố mẹ em đều không có ở nhà, tối mới về.”
“Vậy tối tôi gọi lại.”
“Em thật sự không trốn ban đêm.”
“Sự thật sẽ tự nói!”
Lúc này, Hồ Thư, người vẫn im lặng, mượn danh “sự thật” lên tiếng: “Lâm Vũ Tường, nhà trường coi trọng chứng cứ. Bản thân em vốn đã có phần buông lỏng, không nghiêm khắc với chính mình, bản kiểm điểm của em vẫn còn ở chỗ tôi đây. Nếu em thực sự trốn ban đêm, bất kể lý do là gì, nhà trường đều sẽ xử phạt em. Còn nam sinh mà em tố giác kia, sau khi nhà trường họp bàn, đã quyết định kỷ luật hành chính mức cảnh cáo nặng. Vậy còn em thì sao? Em phải tự suy nghĩ lại bản thân mình.”
Hiệu trưởng Tiền tiếp lời: “Chúng tôi sẽ xử lý công bằng, em tự hồi tưởng lại đi, bây giờ nói ra vẫn còn kịp, lát nữa thì muộn đấy!”
Vũ Tường mấy lần muốn thừa nhận, nhưng trong cậu vẫn còn sót lại tia hy vọng cuối cùng, rằng người nhà có thể chứng minh tối hôm đó cậu đã về nhà. Giống như một kẻ tham ăn trông thấy trên cây ăn quả chỉ lẻ loi treo một trái, thành kính quỳ xuống chờ đón, dù không biết trái ấy có rơi hay không, hoặc rơi xuống có đón được hay không.
Hiệu trưởng Tiền cho cậu về ký túc xá trước. Vũ Tường cúi đầu đi chậm rãi, đến trước cửa lớp mình, từ xa trông thấy ba lối cầu thang của ba tòa nhà giảng dạy xếp thẳng hàng, trước sau thông nhau, chính là ba tầng cửa, không biết nếu lên lớp mười mà đã mang kỷ luật thì còn có thể lên lớp mười một hay không. Cậu nghĩ đến kết cục của Lương Tử Quân, liệu mình cũng sẽ như vậy chăng, nhà Lương Tử Quân có tiền, còn nhà mình thì… cậu sợ đến mức không dám nghĩ tiếp.
Lại cúi đầu đi chậm rãi, cảnh vật như vụt trôi, bên tai Vũ Tường lại vang lên giọng nói của Susan… “ôn tập thế nào rồi?”… Vừa nghĩ đến cô, thân thể cậu như vừa bước vào cửa không lại ngã xuống bụi trần. Trong lòng Vũ Tường tràn ngập nỗi căm hận đối với kẻ “giữa đường cướp người yêu” ấy… chính là thằng đó, nó đã cướp mất của mình… lại còn khiến mình phải ngủ ngoài suốt một đêm, tất cả là do nó hại mình, tất cả đều là…
Tư tưởng của Vũ Tường mệt mỏi đến mức không muốn nghĩ thêm gì nữa, lê thân xác bước vào ký túc xá. Nhà trường sao có thể làm thế này, lớp học đông người náo nhiệt thì không cho vào, lại cứ bắt ở lì trong ký túc xá để “tự kiểm điểm”. Nhưng nghĩ lại cũng tốt, ký túc xá yên tĩnh. Vũ Tường cảm thấy mình như một con thú hoang, sợ hãi con người đến cực độ. Chỉ cần nghĩ đến một ai đó là cả thân lẫn tâm đều co giật. Vào đến phòng, cậu không tháo giày đã nằm phịch xuống giường, đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà, giọng nói của Dư Hùng như lơ lửng vọng xuống… việc gì cũng phải nhẫn. “Nhẫn cái con khỉ!” Lâm Vũ Tường phẫn nộ bật dậy khỏi giường, ném mạnh chiếc gối xuống đất, nhưng chợt nghĩ sau này mình còn phải ngủ, lại hối hận cúi xuống nhặt lên, phủi phủi mấy cái. Chính động tác ấy lại khiến cậu nhớ tới Tống Thế Bình, thằng chuyên nịnh nọt. Dạo này thằng đó như biến mất, cả tập luyện thể thao cũng không thấy tới, chắc hẳn là nó đang sống rất sung sướng. Sao có thể như vậy chứ, chẳng lẽ muốn sống khá hơn thì nhất định phải nịnh bợ sao? Suy nghĩ của Vũ Tường vừa nâng lên đến tầm ấy thì cơn giận lại bùng phát, tay không còn chịu sự điều khiển của lý trí, lại túm chặt lấy góc chiếc gối, hận không thể ném thêm một lần nữa.
Bất giác đã đến giữa trưa. Dạ dày của Lâm Vũ Tường bị những uất ức chất chồng lấp kín, không còn chút ham muốn ăn uống nào. Nhìn dòng người ngoài cửa sổ, cậu đỏ mắt vì ghen tị với sự vô tư vô lo của họ. Tiền Vinh ăn xong cơm bước vào phòng, sau khi đoạn tuyệt lần trước, đây là lần đầu tiên hắn chủ động nói chuyện với Lâm Vũ Tường: “Mày bị phạt không được đi học à? Tội nghiệp thật đấy, quyết định kỷ luật đã phát xuống chưa?”
“Là mày nói ra à?” Lâm Vũ Tường ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Tiền Vinh. Tiền Vinh đang rửa bát, không rảnh đấu ánh mắt với cậu, liền nói: “Tao cũng chẳng còn cách nào, phòng công tác học sinh nhất định bắt tao khai. Tao muốn che cho mày cũng che không nổi.”
“Cả lớp đều biết rồi à?”
“Cái đó mày khỏi lo, tao sẽ giúp mày “tuyên truyền” cho.”
Vũ Tường nghẹn họng, không nói nên lời.