Phải nói rằng kiểu vết thương của Vũ Tường khá dễ xóa nhòa, vì lâu ngày không gặp nên sẽ không bị cảnh cũ gợi tình. Còn Tiền Vinh thì khó nói, cậu ta ngày ngày ngẩng đầu cũng gặp, cúi đầu cũng gặp Diêu Thư Cầm, muốn tránh cũng không tránh được, về mặt lý thuyết mà nói thì đau khổ hơn một chút. Tiền Vinh từng nghe một câu danh ngôn chí lý, “liều thuốc tốt nhất để chữa lành thất tình chính là yêu thêm một lần nữa”. Tiền Vinh cứ tưởng với thân phận nam MC của đài truyền hình, các cô gái khác hẳn sẽ yêu cậu ta cuồn cuộn như thủy triều, chỉ chờ cậu ta tuyển chọn. Nhưng không may, những cô gái thèm muốn Tiền Vinh phần lớn đều quá lẳng lơ, thỉnh thoảng có vài người không lẳng lơ thì lại bất đắc dĩ vì ngoại hình quá thất vọng, muốn lẳng lơ cũng không lẳng lơ nổi. Đã hơn một tuần trôi qua mà thang thuốc ấy vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Theo lý thì Diêu Thư Cầm cũng nên có chút đau khổ, nhưng cô ta nghe được câu danh ngôn ấy sớm hơn Tiền Vinh, nên đã chuẩn bị từ sớm, giống như vá mái nhà trước khi mưa để khỏi lo hậu họa. Tiền Vinh vừa đi, cầu thủ dự bị kia lập tức lấp vào chỗ trống, tiếp tục hoàn thành những trách nhiệm mà Tiền Vinh chưa làm xong.
Tiền Vinh điều tra rất lâu mới biết được vị “toàn tài” kia là một học sinh được tuyển thẳng theo diện đặc cách nghệ thuật của lớp bên cạnh. Nghĩ lại thì đã là học sinh đặc cách, lại còn không phải qua cửa thể thao thì gia đình nhất định rất giàu có. Mà sự thật cũng đúng như vậy, bố người đó là phó quận trưởng, bố của Tiền Vinh đấu quyền lực không lại, trước mặt hắn Tiền Vinh đương nhiên thấp hơn một bậc. Vị toàn tài ấy thuộc kiểu ưu tú ở bên trong, bề ngoài không đẹp, đeo cặp kính bảy tám trăm độ, tháo kính ra thì chẳng thấy rõ mắt đâu, e rằng chưa đi được mười mét đã đâm chết người. Chính đôi mắt ấy lại để ý đến Diêu Thư Cầm, “đánh thức tình yêu chôn sâu trong đáy lòng”. Không chỉ là đánh thức mà còn như núi lửa phun trào, mỗi ngày viết cho Diêu Thư Cầm hai ba lá thư tình, dùng thứ tiếng Anh nửa sống nửa chin, “You are my sun and moon”, đọc lên khiến người ta hiểu lầm rằng mặt trời và mặt trăng cùng treo trên trời. Ban đầu Diêu Thư Cầm còn phản kháng vài lần, nhưng biết là không chống nổi, giống như con ruồi rơi vào nước. Nhưng khổ nỗi cô ta không tìm được lý do để chia tay Tiền Vinh, cô ta đã hết cảm giác với Tiền Vinh, còn Tiền Vinh thì vẫn đang dâng hiến tình yêu. Diêu Thư Cầm cảm thấy như có áp suất khí quyển đè lên người, biết rõ có trọng lượng mà lại không có cảm giác. May mà Tiền Vinh đã đúng lúc đề nghị chia tay, giúp Diêu Thư Cầm tiết kiệm được không ít chất xám.
Diêu Thư Cầm đổi bạn trai hầu như không có kẽ hở về thời gian. Vị toàn tài kia giống như chiến sĩ nâng đỡ lá cờ quân đội của ta thời kháng Nhật, thấy người trước ngã xuống là lập tức tiếp nhận ngay. Ngày đầu tiên đã sánh vai dạo bước cùng Diêu Thư Cầm. Bạn gái của Diêu Thư Cầm không hiểu nên hỏi cô ta, Diêu Thư Cầm lập tức trở thành một người theo chủ nghĩa hiện thực: “Ở bên Tiền Vinh tôi không có cảm giác an toàn, thường xuyên sợ cậu ta thay lòng đổi dạ, lâu dần thì tôi chẳng còn cảm giác nữa, nhưng người hiện tại thì không mang lại cho tôi cảm giác ấy.” Thực ra điều này rất dễ hiểu, ví dụ như Diêu Thư Cầm mà ăn một món ngon trong lớp học, chắc chắn sẽ có cả đám con gái xúm lại tranh giành. Nhưng nếu Diêu Thư Cầm ăn… phân ngay trong lớp, thì dù cô ta có ăn ngon lành đến đâu, cũng tuyệt đối không lo bị ai tranh ăn.
Thế là khổ cho Tiền Vinh, mắt nhìn Diêu Thư Cầm và gã toàn tài kia thân mật khắng khít, trong lòng đầy phẫn uất, đi khắp nơi tung tin đồn rằng: “May mà Tiền Vinh tôi đá cô ta sớm, loại người như thế mắt mũi ra sao, chọn bạn trai just like ass. Lại còn suốt ngày làm mấy trò buồn nôn kiểu “lộ mông ra trêu người”, theo nghĩa lóng của chữ “Moon”. Moon cái rắm! Nhìn cái mặt hắn kìa, như Prat, đầy mụn trứng cá, trông như bị bom dội qua, ugly enough!”
Học sinh nội trú phòng số một đều hùa theo nịnh nọt: “Đá thế là đúng!”
Tiền Vinh lấy lại vẻ đắc ý trên mặt: “Thằng đó chẳng phải chỉ dựa vào bố nó sao, thượng bất chính hạ tất loạn, tôi ghét nhất loại người này, bản thân chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết dựa vào bố.”
Lâm Vũ Tường trải qua một tuần lễ học hành mơ mơ màng màng, vết thương lớn ban đầu cũng coi như đã lành. Trong tuần này Lâm Vũ Tường làm người không ra người, làm ma không ra ma, đến cười cũng lười, cứ như hễ mình cười một cái là có lỗi với trái tim đã bị tổn thương ấy. Bên câu lạc bộ văn học tình hình cũng chẳng khá hơn, cậu phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm. Lúc đầu chia câu lạc bộ văn học thành ba nhóm, mỗi nhóm đặt một tổ trưởng, rốt cuộc chẳng khác nào tự làm rỗng vị trí của chính mình. Lời của Lâm Vũ Tường chẳng ai buồn nghe. Ban đầu mọi người còn mang chút cảm giác thần bí đối với cậu, về sau thấy vị chủ nhiệm này cũng chỉ đến thế, chẳng qua là một kẻ chạy việc vặt. Lại thêm ngay từ đầu Vũ Tường quá công tư lẫn lộn, giờ thì ngay cả “chạy vặt” cũng không còn phần. Các hội viên sợ cậu giấu bài viết, nên đều tự tay đưa “tác phẩm kiệt xuất” cho Vạn Sơn.
Tình hình trong ký túc xá còn bi đát hơn, trục trặc đầu tiên chính là cái vòi nước. Vòi nước ở Nam Tam Trung cứ như tự lập thành một chính phủ, không chịu sự khống chế của lãnh đạo nhà trường, muốn chảy là chảy, thường nửa đêm “ào” một cái. Sau đó hai phòng ký túc thi nhau luyện sức chịu đựng, tuy đều bị đánh thức nhưng chẳng ai chịu tốn sức đi khóa nước. Công lực của Vũ Tường không đủ cao, lần nào cũng là người đầu tiên không nhịn được mà dậy đi khóa, kết quả mắc chứng tâm bệnh, nằm mơ cũng toàn thấy cảnh chống lũ cứu nạn.
Trưởng phòng ký túc cuối cùng cũng liều mình phản ánh với nhà trường. Phía trường hành động rất nhanh, vội phái hai công nhân đến sửa. Nhưng bệnh kinh niên “đột nhiên rò nước” xưa nay vốn không chữa được, hai công nhân gõ đông đập tây một hồi, chỉ mang lại cho học sinh sự bảo đảm về mặt tâm lý. Ống nước ngoan ngoãn được mấy hôm, học sinh nội trú còn hết lời khen hai công nhân tay nghề cao, vừa khen xong thì đêm đó Vũ Tường lại xui xẻo, nửa đêm phải bò dậy khóa nước.
Sau đó đến lượt cái tủ. Công tác an ninh ký túc xá của trường Nam Tam Trung yếu ớt như giấy cỏ bị ngâm nước, đến mức dùng câu “chọc một cái là thủng” cũng không đủ tư cách, thậm chí còn có thể không cần chọc mà tự thủng, thường vô duyên vô cớ cửa nẻo mở toang, lại phần lớn xảy ra vào ban đêm, hệt như cách kinh doanh của nhiều tiệm hớt tóc. Nhà trường tuy có trang bị khóa, nhưng những cái khóa ấy chỉ để phòng người nhà, hễ mất chìa thì kiên cố đến mức dao súng cũng không vào được, nhưng thật sự dùng để chống trộm thì lại không chịu nổi một cú nạy của bọn đạo chích. Sự việc mất trộm trong trường ngày nào cũng có, ngoài giường và tủ quá nặng không tiện khiêng đi ra, thì hầu như thứ gì cũng từng bị trộm, đến lúc ngủ cũng phải nơm nớp lo sợ, sợ rằng chính mình cũng bị trộm mất. Ban quản lý của trường Tam Nam Trung tuy tầm thường vô dụng, nhưng cũng từng có lúc huy hoàng. Vào một đêm trăng tròn từng có kỳ tích bắt được một tên trộm, nhất thời lòng người hả hê, nhà trường không ngừng khoe chiến tích, yêu cầu toàn thể học sinh tích cực phòng chống trộm cắp. Tên trộm ấy cũng là hạng bét trong bọn trộm, chẳng trộm được thứ gì, vì trộm cắp chưa thành nên bị giam mấy ngày rồi được thả ra.
Gần đây nhà trường tung tin nói sẽ bố trí cảnh sát học đường. Dĩ nhiên đây chỉ là một ý tưởng đẹp đẽ, bởi khu nhà Hồ Thích nơi ban lãnh đạo nhà trường cư trú có hệ thống chống trộm cực kỳ hoàn hảo, tuyệt đối không có khả năng xảy ra mất cắp. Xem ra muốn có cảnh sát học đường thì e rằng phải đợi đến khi có một tên đại đạo chích nào đó trộm mất cả tòa nhà Hồ Thích rồi hãy nói.
Những khó khăn về mặt vật chất thì còn có thể khắc phục, nhưng những va chạm trong quá trình chung sống mới thật khó xử. Những ngày đầu khai giảng ai nấy đều hòa thuận, phòng số một và phòng số hai còn có ngoại giao qua lại. Về sau phòng số một khinh phòng số hai, phòng số hai lại chướng mắt phòng số một, dứt khoát chẳng ai thèm nhìn ai. Tối đến thì phòng nào cũng ăn mì gói, các nhà khoa học nói rằng ăn mì gói có thể tăng cường thể lực. Tuy không biết nhà khoa học ấy tốt nghiệp từ nhà máy mì gói nào, nhưng đã thành “nhà” rồi thì dù có đánh rắm cũng đáng giá bằng mấy câu nói của phàm nhân, cho nên cả phòng tranh nhau hưởng ứng, sau giờ tự học buổi tối liền mở tiệc ăn uống. Người va người, người chèn người, phóng mắt nhìn ra toàn là người, thị trưởng thành phố Mexico mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ lấy làm ví dụ để chứng minh thành phố Mexico không hề đông đúc. Người đông ắt sinh tranh chấp, có lần Thẩm Kỳ sơ ý làm canh nhỏ xuống người của một kẻ ở phòng số một, người đó lại hiếm hoi có được sự hào phóng kiểu Thượng Hải, hắt trả lại Thẩm Kỳ cả một bát canh lớn, khiến hai phòng suýt nữa thì cãi nhau. Hễ bước vào ký túc xá này thì mặc kệ anh là ai, tất cả đều hóa thành súc sinh. Bất thình lình sẽ vang lên một câu: “Con lừa nào dùng bột giặt của tao rồi?” hoặc “Con lợn nào dùng nước nóng của tao rồi?” Sau khi đã biến thành súc sinh, lại đồng loạt du ngoạn trong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc: “Liên quan chó gì đến tao!”, “Mẹ mày!”, “Thằng này đúng là ngu quá mức.”
Theo tin tức hôm nay, ký túc xá của trường sẽ lắp máy điện thoại. Hiệu trưởng Tiền đi một chuyến Nam Kinh, về liền rầm rộ triển khai giáo dục yêu nước, trong buổi phát thanh hôm nay đọc “quy định sử dụng điện thoại”. Chỉ tiếc là thật sự chẳng dính dáng gì đến yêu nước, đành phải giới thiệu về lai lịch của điện thoại, uốn lưỡi nói rằng điện thoại do Bell phát minh. Để học sinh hiểu con người Bell này, không ngại đánh vần Bell một lượt, suýt nữa thì lơi lỏng tư tưởng, sau chữ “l” lại thêm một chữ “e” thành Belle, đồng âm với Bell, nghĩa là người đẹp, làm lời trong lòng suýt lộ ra. Gắng gượng kìm miệng, ông ta nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng “nhà trường đã lắp một máy điện thoại cho mỗi phòng ký túc xá học sinh”, ý là nói nhà trường chỉ lắp điện thoại cho “phòng ký túc xá học sinh” chứ không phải lắp cho “học sinh”.
Vũ Tường vừa trưa về đến ký túc xá đã thấy chiếc điện thoại đỏ gắn trên tường, hí hửng chạy xuống phòng bảo vệ bỏ tiền mua một thẻ điện thoại năm mươi tệ. Thẻ “201” là loại được thiết kế riêng cho những người có trí nhớ siêu phàm, phải bấm trước 201, rồi bấm tiếp mười hai chữ số của thẻ, sau đó là bốn chữ số mật khẩu, tổng cộng phải nhớ mười chín con số. Thiệu Gia Hiên thời Khang Hy có lẽ làm được, chứ hạng người vô tài như Lâm Vũ Tường tay chân vụng về thì tuyệt đối không có khả năng gọi trơn tru một cuộc điện thoại. Lúc bấm số luôn phải liếc thẻ một cái lại nhìn tay một cái, kết quả lần nào cũng công cốc, mắt tới tay không tới, bấm đến cuối thì người cũng run lên, trong lòng toàn lửa giận.
Tiền Vinh là người thứ hai lên lầu, nghe chuông reo liên hồi cũng kích động đi mua một tấm thẻ, sợ mật khẩu bị Vũ Tường nhìn thấy nên khi bấm số thì lấy thân mình che kín điện thoại, nom chẳng khác nào gà mái ấp trứng. Vũ Tường lạnh lùng nói: “Ai thèm nhìn cậu chứ, tôi cũng có thẻ riêng, đến cả mật khẩu còn chưa đổi đây này.”
Lâm Vũ Tường chỉ buột miệng nói vậy để tỏ ra mình rộng rãi, nào ngờ sau đó trong thẻ lại mất hơn chục tệ, mà cũng chẳng biết là do ai làm, chỉ đành cho rằng máy tính tính sai.
Lâm Vũ Tường rốt cuộc cũng không phải là người hợp với chạy đường dài, không chịu nổi việc luyện tập hằng ngày, liền viết cho Lưu Tri Chương một lá đơn xin rút khỏi đội. Trong thư viết rằng: “Bản thân em tự thấy không theo kịp tốc độ của nhiều vận động viên khác, sau này nếu tham gia thi đấu e rằng sẽ trở thành nỗi xấu hổ của trường Nam Tam Trung. Chi bằng phát huy sở trường của mình, chuyên tâm học tập, may ra còn có bước đột phá, vì vậy em xin được rút lui.” Cậu ta cứ tưởng văn từ bay bổng, lời lẽ uyển chuyển, chắc mẩm thành công trong tầm tay. Không ngờ Lưu Tri Chương chỉ nhìn vóc dáng chứ không đoái hoài văn chương, nhất quyết cho rằng chỉ cần Lâm Vũ Tường chịu khó luyện tập thì nhất định sẽ có thành tích. Còn nếu thật sự muốn rút khỏi đội thì chi bằng… rút học luôn. Ông ta còn gọi điện báo cho cha Lâm. Nhân tiện trường vừa lắp điện thoại, cha Lâm lập tức gọi tới, mắng cho Vũ Tường một trận tơi bời, nói: “Con quên mình vào đây bằng cách nào rồi sao? Không luyện tập, không học hành, vậy con định làm cái gì!” Lâm Vũ Tường sợ đến mức “buông đao thành Phật” ngay tại chỗ, liên tục hứa từ nay sẽ không tái phạm nữa. Đến lúc ấy cơn giận của cha cậu mới nguôi, rồi cúp máy.
Về mặt học tập, Lâm Vũ Tường còn tệ hơn nữa. Các môn tự nhiên thì hổng kiến thức trầm trọng, còn điểm thi thì lại “ổn định” đến lạ, quanh quẩn đâu đó trên dưới ba mươi điểm, từ xưa đến nay chưa từng thay đổi. Đề thi của trường Nam Tam Trung thâm sâu đến mức người ta hễ rơi xuống là không tài nào bò lên được. Vũ Tường đã hoàn toàn mất tự tin, chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào những buổi học thêm sau này. Mai Huyên thì lại ưa những bài văn thuộc loại mềm mại, tinh tế, hơn nữa phải “đầu to, đuôi to”, phần giữa thì nên nhỏ gọn mà tinh xảo. Cô ta chọn bài văn hay chẳng khác nào chọn số đo ba vòng lý tưởng. Bài văn của Vũ Tường thì “ba vòng” phát triển lệch lạc, không hợp với trào lưu làm văn mới mẻ này, nên dĩ nhiên không được Mai Huyên ưu ái. Kỳ thi viết văn cấp quận cho học sinh khóa mới, Vũ Tường vốn không được chọn, nhưng may mà nhờ cái mác chủ nhiệm câu lạc bộ văn học vẫn còn đó nên cậu ta mới được đặc cách cho thêm một suất.