Truyện ngắn “Hoàng tử và kẻ ăn mày” (왕자와 거지) với thông điệp về sự công bằng và thấu hiểu giữa con người. Câu chuyện nhấn mạnh rằng địa vị không quyết định giá trị con người, mà chính sự trung thực và công bằng đã giúp cả hai người có được hạnh phúc xứng đáng.
왕자와 거지
지금으로부터 500여 년 전, 영국 런던에서 얼굴이 똑같이 생긴 두 명의 남자아이가 태어났어요. 한 명은 왕자인 에드워드, 다른 한 명은 거지의 아들로 태어난 톰이었죠.
시간이 흘러 소년이 된 톰은 아름다운 궁전을 구경하고 싶었어요. 하지만 병사들은 남루한 옷차림의 톰이 궁전에 들어가는 것을 허락하지 않았죠. 바로 그때, 멋진 옷을 입은 왕자가 나타나 병사들을 다그쳤어요.
“어린 소년한테 무슨 짓이냐! 배가 고파 보이니 이리 데리고 오거라.”
궁전에 초대된 톰은 난생처음 보는 맛있는 요리를 먹으면서 왕자에게 거리의 생활에 대해 재미있게 이야기를 들려주었어요. 바깥세상을 전혀 알지 못하는 왕자는 톰을 부러워하며 말했어요.
“단 한 번이라도 좋으니 밖에서 놀아 보고 싶구나.”
“저도 단 한 번이라도 좋으니 왕자님처럼 멋진 옷을 입고 궁전에서 살아보고 싶습니다.”
“으음…… 그럼 이 방법은 어떠냐?”
에드워드 왕자는 톰에게 딱 하루만 각자의 생활을 살아 보자고 제안을 했어요. 서로의 옷을 바꿔 입고 에드워드는 왕궁 밖의 생활을, 톰은 왕궁 안의 생활을 경험해 보는 것이었죠.
“좋, 좋습니다, 왕자님!”
톰의 찬성에 에드워드 왕자는 너덜너덜한 옷을 입고 정원으로 나갔어요. 그때 병사들이 다가와 말했어요.
“이봐, 이제 그만 집으로 돌아가거라!”
병사들이 왕자를 알아보지 못한 것은 둘의 얼굴이 똑같았기 때문이었죠.
“어허, 무엄하다. 내가 바로 왕자다!”
왕자는 화를 냈지만 아무도 왕자의 말을 믿어 주지 않았어요. 결국 왕자는 성 밖으로 내쫓기고 말았어요. 남루한 옷을 왕자는 성으로 돌아가고 싶어도 돌아갈 수가 없게 된 것이었죠. 톰도 곤란한 것은 마찬가지였어요.
“나는 왕자가 아니라니까요!”
톰이 아무리 말해도 아무도 믿어 주지 않았던 거예요. 성 밖으로 도망을치려고 해도 병사들 때문에 도망칠 수가 없었죠.
그러는 사이 왕이 갑자기 병을 앓아 세상을 떠나게 되었어요. 톰은 결국 왕의 일까지 해야만 했고, 점점 왕자 행세에 익숙해 졌어요. 의외로 일을 척척 잘 해냈기 때문에 신하들도 톰을 존경할 정도였죠.
드디어 새로운 왕을 정하는 날이 다가왔어요. 그때 진짜 왕자인 에드워드가 톰과 신하들의 행렬 앞에 뛰어들며 소리쳤어요.
“기다려라, 내가 진짜 왕이다!”
갑자기 뛰어든 왕자를 향해 병사들이 달려들 때였어요. 톰이 병사들을 말리며 소리쳤어요.
“기다려라, 저분이야말로 진짜 국왕이시다!”
톰은 왕좌에서 내려와 에드워드 왕자 앞에 무릎을 꿇었어요. 이렇게 진짜왕자는 무사히 왕이 될 수 있었고, 톰도 특별한 임무를 맡아 행복하게 살았답니다.
Từ vựng:
시간이 흐르다 : thời gian trôi qua
궁전 : cung điện
병사 : binh sĩ, lính canh
남루하다 : tồi tàn, rách rưới
다그치다 : hối thúc liên tục
난생처음 : lần đầu tiên trong đời
바깥세상 : thế giới bên ngoài
찬성 : tán thành, đồng tình
너덜너덜하다 : tơi tả, phấp phới, phần phật
무엄하다 : vô lễ, thất lễ, không nghiêm túc
내쫓기다 : bị đuổi ra, bị phế truất
도망을 치다 : trốn chạy, bỏ trốn
의외로 : ngoài ý muốn, ngoài dự đoán
척척 : một cách khẩn trương, một cách mau lẹ, ngay lập tức
행렬 : đoàn diễu hành, đám rước
뛰어들다 : nhảy vào, lao vào
무릎을 꿇다 : quỳ gối
Dịch tiếng Việt:
Hơn 500 năm trước, tại London, Anh Quốc, có hai cậu bé sinh ra với gương mặt giống hệt nhau. Một người là hoàng tử Edward, còn người kia là Tom, con trai của một người ăn xin.
Nhiều năm trôi qua, Tom lớn lên và ao ước được chiêm ngưỡng cung điện tráng lệ. Nhưng vì quần áo rách rưới, cậu đã bị binh lính chặn lại không cho vào. Đúng lúc đó, hoàng tử trong bộ trang phục lộng lẫy xuất hiện và quát mắng binh lính:
“Sao các ngươi lại đối xử với một đứa trẻ như thế? Trông cậu ấy có vẻ đói, hãy đưa cậu ấy vào đây!”
Tom được mời vào cung điện, lần đầu tiên trong đời được thưởng thức những món ăn ngon lành. Trong lúc ăn, cậu kể cho hoàng tử nghe về cuộc sống ngoài đường phố. Hoàng tử chưa từng biết đến thế giới bên ngoài, trầm trồ nói:
“Chỉ một lần thôi cũng được, ta muốn được chơi đùa ngoài đó.”
“Còn tôi, chỉ một lần thôi cũng được, muốn được mặc quần áo lộng lẫy như ngài và sống trong cung điện.”
Hoàng tử chợt nảy ra ý tưởng:
“Vậy thì sao chúng ta không thử đổi chỗ cho nhau trong một ngày?”
Thế là hai cậu bé hoán đổi quần áo. Edward mặc bộ đồ rách rưới của Tom và rời khỏi hoàng cung, còn Tom khoác lên mình bộ trang phục hoàng gia và sống cuộc sống của một hoàng tử. Nhưng khi Edward bước ra vườn, binh lính lập tức tiến tới và quát:
“Này nhóc, mau về nhà đi!”
Vì hai cậu bé có gương mặt giống hệt nhau, không ai nhận ra Edward là hoàng tử thật sự.
“Vô lễ! Ta chính là hoàng tử!”
Edward tức giận quát lên, nhưng chẳng ai tin cậu. Cuối cùng, cậu bị đuổi ra khỏi cung điện và không thể quay lại. Còn Tom cũng gặp rắc rối không kém.
“Tôi không phải là hoàng tử đâu!”
Tôm cố giải thích, nhưng chẳng ai chịu nghe cậu. Cậu muốn chạy trốn khỏi cung điện nhưng binh lính canh gác nghiêm ngặt, không thể thoát được.
Trong lúc đó, nhà vua bất ngờ ngã bệnh và qua đời. Tom buộc phải thay hoàng tử tiếp quản các công việc triều đình. Dù ban đầu rất lúng túng, nhưng nhờ sự thông minh và nhanh nhạy, cậu dần thích nghi và điều hành đất nước tốt đến mức các quan đại thần cũng phải kính phục.
Cuối cùng, ngày đăng quang của vị vua mới đã đến. Bất ngờ, Edward lao vào giữa đoàn diễu hành và hét lên:
“Khoan đã! Ta mới là vị vua thật sự!”
Ngay khi Edward xuất hiện, binh lính lập tức lao tới bắt cậu. Nhưng Tom kịp thời can ngăn và tuyên bố:
“Hãy dừng lại! Ngài ấy mới là quốc vương thật sự!”
Sau đó, Tom quỳ xuống và nhường lại ngai vàng cho Edward. Cuối cùng, hoàng tử Edward trở thành vị vua chính thức, còn Tom cũng được giao một chức vụ đặc biệt trong triều đình và sống hạnh phúc suốt đời.