Câu thành ngữ “ngang như cua” thường được dùng để chỉ ai đó bướng bỉnh hoặc làm việc theo cách riêng của mình mà không chịu nghe lời khuyên hay tuân theo quy tắc chung. Nó xuất phát từ thực tế rằng loài cua di chuyển theo hướng ngang chứ không đi thẳng như nhiều loài động vật khác.
Trong câu chuyện về cua mẹ, cua mẹ yêu cầu con đi thẳng, nhưng chính bản thân mình cũng chỉ có thể đi ngang. Điều này có nhắc nhở ta rằng trước khi dạy người khác, ta cũng nên nhìn lại chính mình.
엄마 게
아기 게가 개펄을 걷고 있을 때였어요. 아기 게의 걷는 모습을 지켜보던 엄마 게가 말했어요.
“너는 왜 그렇게 옆으로 걷니? 똑바로 앞으로 걸어야지!”
아기 게가 멈춰 서서 대답했어요.
“알겠어요. 똑바로 걸을 테니 잘 보세요.”
아기 게는 자신 있게 말하고는 똑바로 걸으려고 노력했어요. 하지만 엄마 게는 고개를 저었어요.
“아냐, 계속 옆으로 걷고 있잖니. 그렇게 옆으로 걸으면 모두가 널 비웃을 거야.”
“내가 걷는 게 그렇게 이상해요? 그럼 다시 해 볼 테니까 잘 보세요.”
아기 게는 똑바로 걸어 보려고 노력했지만, 이번에도 엄마 게는 아기 게를 나무랄 뿐이었어요.
“아냐, 아니라고! 안 되겠다. 똑바로 걸을 수 있을 때까지 계속 연습을 하렴.”
“알겠어요, 엄마.”
착한 아기 게는 계속해서 똑바로 걷는 연습을 했어요. 하지만 아무리 노력을 해도 똑바로 걸을 수가 없었고, 그때마다 엄마 게는 화를 냈죠.
“너는 도대체 왜 똑바로 걷질 못하는 거니? 연습을 제대로 안 한 것 아냐?”
“엄마, 아무리 연습해도 이렇게 밖에 걷지 못하겠어요. 엄마가 걷는 것을 보고 따라할 테니, 엄마가 한번 걸어 보지 않을래요?”
아기 게의 말에 엄마 게가 고개를 끄덕였어요.
“그것 참 좋은 생각이구나. 내가 시범을 보이면 알기 쉬울 거야. 자, 똑똑히 잘 보렴.”
엄마 게는 자신 있게 말하고는 아기 게 앞에서 걷는 시범을 보였어요. 그런데 어찌된 일이죠? 글쎄 엄마 게의 걸음도 아기 게의 걸음과 똑같았답니다.
이것 참…… 어쩌면 좋죠?
Từ vựng:
개펄 : bãi bùn
똑바로 : một cách thẳng tắp, một cách thẳng thắn
고개를 젓다 : lắc đầu
비웃다 : cười chế nhạo, cười giễu cợt, cười khinh bỉ
이상하다 : khác thường, dị thường, kì lạ
나무라다 : phàn nàn, khiển trách, mắng mỏ
아무리 노력을 해도 : dù có cố gắng thế nào đi nữa thì
도대체 : rốt cuộc, tóm lại, hoàn toàn
고개를 끄덕이다 : gật đầu
시범 : thị phạm, làm mẫu
똑똑히 : một cách rõ ràng, một cách thông minh, một cách nhạy bén
어찌된 : chẳng hiểu sao → 어찌된 일 : chuyện gì thế này
Dịch tiếng Việt:
Khi cua con đang đi bộ trên bãi bùn, cua mẹ nhìn dáng đi của cua con đi và nói:
“Con tại sao lại đi ngang như thế? Phải đi thẳng về phía trước chứ!”
Cua con dừng lại và trả lời:
“Con hiểu rồi ạ. Con sẽ đi thẳng, mẹ hãy nhìn con nhé.”
Cua con tự tin nói rồi cố gắng đi thẳng. Nhưng mẹ cua lắc đầu.
“Không được, con vẫn đang đi ngang đấy. Nếu con cứ đi như vậy, mọi người sẽ cười nhạo con mất.”
“Con đi như vậy kỳ lạ lắm sao? Vậy con sẽ thử lại, mẹ hãy nhìn kỹ nhé.”
Cua con cố gắng đi thẳng lần nữa, nhưng lần này cũng không thành công, và mẹ cua lại trách móc.
“Không, không đúng! Không được. Con phải tiếp tục luyện tập cho đến khi đi thẳng được.”
“Dạ, con hiểu rồi mẹ.”
Cua con ngoan ngoãn tiếp tục luyện tập đi thẳng. Nhưng dù có cố gắng thế nào, nó cũng không thể đi thẳng được. Mỗi lần thất bại, mẹ cua lại tức giận.
“Tại sao con không thể đi thẳng được chứ? Có phải con không chịu luyện tập nghiêm túc không?”
“Mẹ ơi, dù con có luyện tập thế nào, con cũng chỉ có thể đi như thế này thôi. Con sẽ quan sát mẹ và làm theo, nên mẹ hãy thử đi một lần xem sao.”
Nghe vậy, mẹ cua gật đầu.
“Ý tưởng hay đấy! Nếu mẹ làm mẫu, con sẽ dễ hiểu hơn. Hãy nhìn kỹ nhé.”
Cua mẹ nói một cách tự tin và bước đi làm mẫu trước mặt cua con. Nhưng chuyện gì thế này? Hóa ra cua mẹ cũng đi y hệt cua con.
Ôi trời… Giờ phải làm sao đây?