Truyện “Ngựa và Lừa” mang ý nghĩa về tinh thần tương trợ và hậu quả của sự ích kỷ. Bài học rút ra từ câu chuyện này đó là giúp đỡ người khác không chỉ có lợi cho họ mà còn cho chính mình. Ích kỷ và thờ ơ trước khó khăn của người khác có thể khiến ta phải chịu hậu quả lớn hơn về sau.
값이 싼 점심
어느 마을에 말과 당나귀를 함께 기르는 집이 있었어요. 집주인은 처음에는 말을 기르고, 그 다음에는 당나귀를 기르기 시작했죠. 주인은 말과 당나귀를 똑같이 보살피고, 똑같이 먹이를 주며 아꼈어요.
그러던 어느 날 주인이 여행을 떠나려고 하자 당나귀가 신이 나서 말에게 말했어요.
“주인님이 여행을 떠나려고 준비하고 있어. 우리도 함께 가게 될까?”
“긴 여행을 떠나려면 짐이 많을 거야. 당나귀 너는 짐을 나르고, 나는 주인님을 등에 태우고 함께 여행하게 되겠지.”
말의 예상대로 주인은 말과 당나귀를 데리고 집을 나섰어요. 당나귀는 짐을 등에 지고, 말은 주인을 등에 태웠죠. 긴 여행이었기 때문에 주인과 말과 당나귀는 이 마을 저 마을을 옮겨 다녔어요. 때로는 밖에서 자기도 했죠.
어느 날 한 마을에서 많은 식료품을 산 주인은 평소보다 무거운 짐을 당나귀 등에 실었어요.
“오늘은 크고 무거운 짐을 나르니 너무 힘들어.”
긴 여행에 지친 당나귀가 힘들어 했지만 말은 당나귀를 못 본 척했어요. 그렇게 얼마나 걸었을까요. 무거운 짐 때문에 당나귀는 점점 더 힘이 들어 말에게 부탁을 했어요.
“말아, 미안하지만 내 짐을 좀 나눠서 지지 않을래? 무거워서 다리가 후들거려.”
하지만 무거운 짐을 나르기 싫었던 말은 당나귀의 부탁을 못 들은 척했어요. 결국 얼마 못 가서 당나귀가 그만 풀썩 쓰러지고 말았어요. 그리고 다시는 일어나지 못하고 그 자리에서 죽고 말았죠.
“짐을 나르던 당나귀가 죽었으니 어쩔 수 없군. 짐을 모두 말이 짊어질 수밖에.”
주인은 무거운 짐뿐만 아니라 당나귀 가죽까지 벗겨 내 말 등에 실어 버렸어요.
“맙소사, 당나귀가 갖고 있던 짐에다가 가죽까지 등에 짊어지게 됐잖아!”
그날 이후로 말은 갖은 고생을 하며 여행 내내 구슬프게 울었답니다. 바로 이렇게 말이죠.
“이럴 줄 알았으면 처음부터 당나귀를 도와줄걸. 난 정말 바보였구나. 흑흑.”
Từ vựng:
당나귀 : con lừa
보살피다 : chăm sóc, trông coi, giữ gìn, để ý
아끼다 : trân trọng, yêu quý
나르다 : chở, chuyển, mang
태우다 : cho cưỡi, cho chở, cho đu
식료품 : nguyên liệu thực phẩm, thức ăn
지치다 : kiệt sức, mệt mỏi
후들거리다 : run rẩy, run lẩy bẩy, run lập cập
풀썩 : phịch, bịch
쓰러지다 : đổ sập, sụp đổ, đổ nhào
짊어지다 : mang vác, gánh vác
가죽 : da, da thuộc, da động vật
구슬프게 : buồn bã, âu sầu, rầu rĩ, ảo não, não nề
Dịch tiếng Việt:
Ở một ngôi làng nọ có một gia đình nuôi cả ngựa và lừa. Ban đầu người chủ nhà nuôi ngựa, rồi sau đó bắt đầu nuôi lừa. Chủ nhà chăm sóc ngựa và lừa như nhau, cho chúng ăn uống đầy đủ và yêu thương chúng.
Rồi một ngày, khi chủ nhà chuẩn bị đi du lịch, lừa vui mừng nói với ngựa:
“Chủ nhân đang chuẩn bị đi du lịch. Liệu chúng ta có đi cùng không?”
“Vì là chuyến đi dài nên chắc là chủ nhân sẽ mang theo nhiều hành lý. Lừa à, ngươi sẽ phải mang hành lý, còn ta sẽ cõng chủ nhân trên lưng, chúng ta sẽ cùng đi thôi.”
Như ngựa đã đoán, chủ nhà mang cả ngựa và lừa cùng ra khỏi nhà. Lừa mang hành lý trên lưng, còn ngựa chở chủ nhà trên lưng. Vì chuyến đi dài, họ đã di chuyển từ làng này sang làng khác, thậm chí có lúc phải ngủ ngoài trời.
Một ngày nọ, chủ nhà mua rất nhiều đồ ăn thức uống ở một ngôi làng, và chất hành lý nặng hơn ngày thường lên lưng lừa.
“Hôm nay hành lý to và nặng nên tôi mệt quá.”
Lừa mệt mỏi vì chuyến đi dài, than vãn nhưng ngựa làm như không nghe thấy. Cứ như vậy, họ tiếp tục đi. Do hành lý quá nặng, lừa càng ngày càng mệt mỏi và đã phải cầu xin ngựa.
“Ngựa à, xin lỗi nhưng anh có thể giúp tôi mang một phần hành lý không? Cái này quá nặng, chân tôi run không chịu nổi nữa.”
Nhưng ngựa không muốn mang vác vật nặng nên giả vờ không nghe thấy lời cầu xin của lừa. Cuối cùng, không lâu sau con lừa đột nhiên ngã xuống. Và nó không bao giờ đứng dậy nữa và chết ngay tại chỗ.
“Thôi, giờ lừa đã chết, không có cách nào khác, ta phải để ngựa mang tất cả hành lý.”
Chủ nhà không chỉ lấy hết hành lý mà còn lột tấm da của lừa và chất lên lưng ngựa.
“Trời ơi, giờ ta không chỉ phải mang hành lý của lừa mà còn cả da lừa nữa!”
Kể từ hôm đó, ngựa đã phải chịu đựng vô vàn khổ sở và khóc suốt chuyến đi. Và nó tự trách mình như thế này.
“Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra, ta đã giúp con lừa ngay từ đầu rồi. Ta đúng là đồ ngốc, hu hu!”