Đây là câu chuyện mang tính hài hước, nhắc nhở rằng không phải cứ có nhiều lợi thế là sẽ đạt được kết quả mong muốn.
지네의 의사 마중
옛날 옛날에 벌레들이 한 집에 모여 사이좋게 놀고 있었어요. 그런데 갑자기 벌레 한 마리가 배를 잡고 데굴데굴 뒹굴었어요.
“아이고, 배 아파!”
벌레 친구들은 난리가 났어요.
“어떻게 된 거지? 이거 큰일인걸.”
잠시 상태를 지켜보아도 좋아지지 않자 누군가가 말했어요.
“의사를 불러와야겠어.”
그렇지만 앞으로 나서는 벌레가 아무도 없었어요.
“메뚜기가 빠르잖아.”
“아니야, 꿀벌이 더 빠를걸?”
그렇게 누구를 보내야 할지 왁자지껄 의논하고 있는데, 나이 많은 벌레가 멋진 의견을 내었어요.
“발이 가장 많은 지네가 제일 빠르지 않을까?”
지네는 자그마치 발이 백 개나 있었어요. 그러고 보니 백 개나 되는 발을 한꺼번에 움직이면 엄청나게 빠를 것 같았어요.
“그래, 지네라면 순식간에 갔다 올 거야.”
모두가 대찬성이었어요. 결국 의사를 데리러 가는 것은 지네로 결정되었죠.
“좋아, 내가 서둘러 의사를 모셔 오지.”
지네는 재빨리 방을 나섰어요. 남은 벌레들은 괴로워하는 벌레를 간병하며 말했어요.
“정신 차려. 곧 의사가 올 테니까.”
하지만 아무리 기다려도 지네가 돌아오지 않았어요. 당연히 의사도 오지 않았죠.
“어떻게 된 거지? 길을 헤매는 것은 아닐까?”
“혹시 최고의 의사를 찾고 있는 건 아닐까?”
점점 걱정이 된 벌레들이 밖을 살피러 밖으로 나갔어요. 그런데 이게 어찌된 일이죠? 현관 앞에 지네가 있는 게 아니겠어요!
“자네 이제 돌아온 건가? 그런데 의사는 어디 있어?”
그러자 지네가 고개를 갸웃하며 대답했어요.
“무슨 소리야? 아직 출발도 안 했는데. 이제 신발을 반 신었으니, 반만 더 신으면 된다고.”
지네는 의사를 불러서 돌아오기는커녕 아직 신발도 다 신지 못하고 있었던 거예요! 벌레들은 그제야 깨달았어요. 발이 많기 때문에 가장 빠를 거라고 생각한 게 커다란 착각이었다는 것을.
Từ vựng:
벌레 : côn trùng
사이좋다 : hòa thuận
데굴데굴 : lăn lóc
뒹굴다 : lăn tròn, lăn qua lăn lại
난리 : náo loạn, đảo lộn
메뚜기 : châu chấu
꿀벌 : ong mật
왁자지껄 : ồn ào náo loạn
지네 : con rết
자그마치 : những…, tận…
순식간 : trong nháy mắt
재빨리 : một cách nhanh nhẹn
간병하다 : chăm sóc bệnh nhân
헤매다 : đi rong, đi lạc
살피다 : quan sát
갸웃하다 : nghiêng qua một bên
착각 : nhầm lẫn
Dịch tiếng Việt:
Ngày xửa ngày xưa, các loài côn trùng tụ tập trong một ngôi nhà và chơi đùa vui vẻ cùng nhau. Bỗng nhiên, một con bọ ôm bụng lăn lộn.
“Ôi trời ơi, bụng tôi đau quá!”
Các bạn côn trùng náo loạn.
“Có chuyện gì vậy? Chuyện lớn rồi!”
Sau khi quan sát tình hình một thời gian mà không thấy có tiến triển gì, một con bọ đề xuất:
“Phải gọi bác sĩ ngay thôi!”
Tuy nhiên, không ai đứng ra đi cả.
“Châu chấu chạy nhanh mà.”
“Không đâu, ong mật nhanh hơn đấy!”
Trong lúc cả nhóm đang tranh luận xem ai nên đi, một con bọ lớn tuổi đưa ra một ý kiến tuyệt vời:
“Chẳng phải rết có nhiều chân nhất sao? Chắc chắn nó sẽ chạy nhanh nhất!”
Rết có đến tận một trăm cái chân. Nghĩ đến việc nó di chuyển bằng tất cả số chân đó thì sẽ cực kỳ nhanh.
“Đúng rồi! Nếu rết đi thì sẽ đi về trong nháy mắt!”
Tất cả đều đồng ý. Cuối cùng, rết được chọn để đi gọi bác sĩ.
“Được rồi! Tôi sẽ đi ngay và đưa bác sĩ về thật nhanh!”
Rết nhanh chóng rời khỏi phòng. Những con bọ còn lại tiếp tục chăm sóc con bọ bị đau bụng và an ủi:
“Cố lên nhé! Bác sĩ sẽ đến ngay thôi!”
Nhưng dù đợi mãi, rết vẫn chưa quay lại. Đương nhiên là bác sĩ cũng không thấy đâu.
“Chuyện gì xảy ra thế nhỉ? Nó có bị lạc đường không?”
“Hay nó đang tìm bác sĩ giỏi nhất?”
Lũ côn trùng ngày càng lo lắng nên đã ra ngoài để xem xét. Nhưng chuyện gì xảy ra thế này? Không phải con rết đang ở trước hiên nhà sao?
“Cậu về rồi sao? Nhưng bác sĩ đâu?”
Rết nghiêng đầu và đáp:
“Các cậu đang nói gì vậy? Tôi còn chưa xuất phát nữa. Tôi vừa mới mang giày được một nửa! Chỉ cần mang nốt nửa còn lại là xong!”
Con rết thậm chí còn chưa mang giày xong chứ đừng nói đến việc gọi bác sĩ và quay trở lại! Chỉ đến lúc đó các con bọ mới nhận ra rằng thật là sai lầm lớn khi nghĩ rằng có nhiều chân thì sẽ đi nhanh nhất.