Đây là một câu chuyện dân gian thú vị về những con mèo bí ẩn. Chúng ta hãy cùng đọc và học những từ ngữ diễn tả cảm giác bí ẩn này nhé.
한밤중에 춤추는 고양이
옛날 옛적에 한 남자가 볼일을 보러 이웃 마을에 갔다가 집으로 돌아오는 길이었어요. 밤하늘에는 휘영청 둥근 보름달이 떠올라 등불이 없어도 길을 걸을 수 있었죠. 남자가 마을 어귀에 도착했을 때였어요. 남자의 눈에 무언가 움직이는 것이 보였어요. 하지만 자세히 보니 지붕위에 쌓인 볏짚이 바람에 솨~ 솨~ 소리를 내고 있을 뿐이었어요.
‘어째 기분이 으스스한데…… 기분 탓인가? 에이, 대체 무슨 생각을 하는거야? 얼른 집에나 가자고!’
남자가 다시 걸음을 떼는 순간이었어요. 지붕 위의 볏짚 사이에서 검고 작은 그림자들이 우르르 움직이기 시작했어요. 그것은 바로 고양이들이었어요. 호랑이 같은 줄무늬 고양이도 있고, 검은 고양이, 흰 고양이도 있었어요. 전부 합하면 열 마리 이상인 것 같았는데, 남자가 깜짝 놀란 것은 고양이들이 마치 사람처럼 모두 뒷다리로 서 있었기 때문이었죠.
그때 고양이 한 마리가 앞발로 피리를 들더니 멋지게 불기 시작했어요. 다른 고양이들은 피리 소리에 맞추어 춤을 추기 시작했죠. 그 모습이 진짜 사람이 춤을 추는 것만 같았어요. 겁에 질린 남자는 꼼짝도 못하고 그 모습을 지켜볼 수밖에 없었죠.
춤이 끝나자 이윽고 고양이들이 수다를 떨기 시작했는데, 그것은 분명 인간의 말이었어요.
“오늘은 타마가 안 왔네?”
“뜨거운 것을 먹다가 입을 덴 모양이야.”
남자는 고양이들 사이에서 나온 ‘타마’라는 말에 온몸을 부들부들 떨더니 서둘러 집을 향해 달려갔어요. 집에 도착하니 고양이 타마가 복도에 누워자고 있었죠.
‘우리 집에서 키우는 저 귀여운 타마가 고양이 귀신이라고? 그럴 리가 없어. 내가 본 건 꿈이었을 거야!’
남자가 이렇게 생각하면서 부인에게 물어보았어요.
“여보, 오늘 타마에게 뜨거운 것을 먹였어?”
“네, 뜨거운 죽을 줬어요.”
“아…… 맙소사!”
고양이들이 말한 대로였어요. 좀 전에 본 것은 절대 꿈이 아니었던 거예요. 밤새도록 어떻게 해야 할지 고민하고 또 고민한 남자는 다음 날 아침 타마에게 말했어요.
“네가 사람의 말을 알아듣는 걸 알아. 우리 집에서 고양이 귀신을 키울 수는 없어. 미안하지만 나가줬으면 좋겠구나.”
남자의 말을 들은 타마는 꼬리를 치켜들고는 유유히 집 밖으로 나갔어요. 그리고 두 번 다시 돌아오지 않았답니다.
Từ vựng:
볼일 : công việc, việc riêng → 볼일 보다 : làm việc phải làm
휘영청 : vằng vặc
둥글다 : tròn
떠오르다 : mọc lên, nổi lên, nảy lên
어귀 : lối vào, cửa ra vào
볏짚 : rơm, rạ
으스스 : lẩy bẩy, bần bật, rợn rợn
그림자 : bóng
우르르 : một cách dồn dập, một cách lũ lượt, ùn ùn
줄무늬 : kẻ sọc
마치 : giống như, như thể, tựa hồ, như là
피리 : sáo, ống sáo
꼼짝 : nhúc nhích, động đậy
이윽고 : cuối cùng thì, sau hết thì, rốt cuộc thì
부들부들 : bần bật, lập cập
귀신 : ma quỷ, quỷ thần
맙소사 : ơi trời ơi, ôi chúa ơi
치켜들다 : nâng lên, đưa lên
유유히 : một cách thong thả, một cách từ tốn
Dịch tiếng Việt:
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông đang trên đường về nhà sau khi giải quyết công chuyện ở làng bên. Trên bầu trời đêm, một vầng trăng rằm sáng vằng vặc soi rọi khiến anh ta có thể đi mà không cần đèn.
Khi người đàn ông đến cổng làng, anh chợt thấy có thứ gì đó đang chuyển động. Nhưng nhìn kỹ lại, thì chỉ là những bó rơm trên mái nhà xào xạc theo cơn gió mà thôi.
‘Sao tự nhiên rợn rợn thế này…Có phải do tâm trạng của mình không? Này, mình đang nghĩ cái quái gì thế? Hãy nhanh chóng về nhà thôi!’
Ngay khi ông bước đi, những bóng đen nhỏ bé trên mái nhà chợt đồng loạt cử động giữa các bó rơm. Đó chính là những con mèo! Có con mèo sọc vằn như hổ, có con đen tuyền, có con trắng muốt… Tổng cộng có lẽ hơn mười con. Điều khiến người đàn ông hoảng hốt là tất cả bọn chúng đều đứng thẳng bằng hai chân sau, chẳng khác nào con người.
Ngay lúc đó, một con mèo dùng chân trước nhặt một cây sáo rồi bắt đầu thổi một giai điệu tuyệt vời. Những con mèo khác cũng hòa theo tiếng sáo và nhảy múa. Nhìn chúng chẳng khác gì con người đang khiêu vũ! Người đàn ông sợ hãi đến mức không thể cử động, chỉ biết đứng yên chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ ấy.
Sau khi nhảy múa xong, lũ mèo bắt đầu trò chuyện với nhau, rõ ràng là ngôn ngữ của con người.
“Hôm nay Tama không đến nhỉ?”
“Hình như nó bị bỏng miệng vì ăn đồ nóng rồi.”
Người đàn ông run rẩy toàn thân khi nghe tiếng “Tama” phát ra từ đàn mèo, và anh ta vội vã chạy về nhà. Khi về đến nơi, anh thấy chú mèo Tama của nhà mình đang nằm ngủ trên hành lang.
“Chú mèo Tama dễ thương mà ta nuôi bấy lâu nay lại là yêu quái ư? Không thể nào! Chắc mình chỉ nằm mơ thôi!”
Người đàn ông nghĩ vậy và hỏi vợ mình.
“Này mình, hôm nay em có cho Tama ăn đồ nóng không?”
“Có, em cho nó ăn cháo nóng.”
“A… Ôi trời ơi!”
Mọi chuyện hoàn toàn trùng khớp với những gì lũ mèo đã nói. Vậy là những gì anh ta nhìn thấy không phải là giấc mơ. Suốt đêm đó, người đàn ông trằn trọc suy nghĩ không biết nên làm gì. Đến sáng hôm sau, anh ta nhìn Tama và nói:
“Ta biết ngươi có thể hiểu tiếng người. Nhà ta không thể nuôi một con mèo yêu quái được. Xin lỗi, nhưng ngươi phải rời đi.”
Sau khi nghe lời người đàn ông nói, Tama dựng đuôi lên và thong thả bước ra khỏi nhà và không bao giờ quay trở lại nữa.