오늘 질문은 ‘북한에서도 영어 배우나요?’ 라는 거였죠? 답을 해드리면 북한도 영어를 가르치긴 합니다. 초급중학교 과정부터 영어수업이 있고, 좀더 애쓰면 영어과외를 받을 수도 있죠. 하지만 영어공부의 중요성을 알고 열심히 공부하는 학생은 몇 명 되지 않습니다. 그리고 열심히 한다 해도 거의 대부분 한국의 소학교 학생 수준에 불과하죠.
사실 언어 공부는 악기 배우는 것과 마찬가지인 것 같습니다. 배우는 시간보다 혼자 연마해야 하는 시간이 훨씬 많죠. 많이 듣고 연습하고 직접 써봐야만 실력이 늘 수 있습니다. 하지만 북한에선 외국영화 한 편, 외국노래 한 곡 보고 듣는 것도 불법으로 간주하고 있으니 이렇게 모든 것이 막혀있는 곳에서 영어공부는 결코 쉽지 않습니다.
한국은 마음만 먹으면 누구나 영어를 어렵지 않게 배울 수 있습니다. 일단 영어 관련 교재들이 정말 많이 출판 되어있고, 또 인터넷에 접속하면 전 세계 영어 관련 교재들을 영상이나 글로도 볼 수 있고, 또 요즘은 세계적인 동영상 사이트인 유튜브를 통해 무료로 영어수업을 들을 수도 있습니다. 무엇보다 정말 현지인 같은 영어를 하고 싶다며 외국으로 나가는 경우도 있는데, 이건 범죄자가 아닌 이상 누구나 자신이 마음만 먹으면 언제든 떠날 수 있습니다.
북한주민들 중엔 여전히 영어공부 왜 해야하지…하는 생각을 하는 분들이 계실 겁니다. 영어 배워 봤자, 고작 할 수 있는 건 영어선생님이나 영어 과외 선생님 정도가 전부고, 해외로 나가서 일을 하거나, 외국인과 거래하며 언어를 사용할 수 있는 사람들은 0.001퍼센트도 안 될 텐데, 무엇보다 해외로 여행갈 수도 없다 보니 특별히 영어공부의 필요성을 느끼지 못하고 있는 거죠. 북한엔 정말 허울뿐인 영어 교육만 존재하는 듯 합니다.
인민생활에 필요한 과학기술이 발전하기 위해서는 그동안 발표된 많은 논문과 저서들을 통해 이미 나와있는 기술들을 습득해야 하는데, 대부분의 저서들은 영어로 출간되어 있습니다. 영어를 모르고는 선진기술, 신문물을 이해할 수조차 없게 되는 것이죠. 북한에 ‘발은 내 땅에 두고 눈은 세계를 보라!’는 구호가 있었던 것 같은데, 눈도 귀도 다 막고, 발도 묶어두고 대체 어딜 보면서 배우고 꿈을 키우라는 건지 정말 말뿐인 구호는 왜 이리 만들어 대는 건지 답답합니다.
Từ vựng:
소학교: trường cấp 1 ở Triều Tiên (5 năm), tương đương ở Hàn Quốc là 초등학교 (6 năm)
초급중학교: trường cấp 2 ở Triều Tiên (3 năm), tương đương ở Hàn Quốc là 중학교 (3 năm)
고급중학교: trường cấp 3 ở Triều Tiên (3 năm), tương đương ở Hàn Quốc là 고등학교 (3 năm)
애쓰다: dồn sức, cố gắng, gắng sức
악기: nhạc khí
연마하다: mài rũa, rèn luyện, rèn rũa
결코: tuyệt đối
마음만 먹다: chỉ cần quyết tâm
유튜브: Youtube
범죄자: tội phạm
고작: hầu như không, họa hoằn
허울: bề ngoài, mặt ngoài, vẻ ngoài
저서: sách được viết
선진 기술: kỹ thuật tiên tiến
구호: khẩu hiệu
묶다: cột, buộc, trói buộc
Dịch tiếng Việt:
Câu hỏi hôm nay là ‘ở Triều Tiên có học tiếng Anh không?’. Câu trả lời là Triều Tiên cũng dạy tiếng Anh. Lớp học tiếng Anh bắt đầu từ trung học, nếu chăm chỉ hơn bạn có thể học tiếng Anh ở lớp học thêm. Tuy nhiên, chỉ có một số ít học sinh biết được tầm quan trọng của việc học tiếng Anh và học tập chăm chỉ. Và ngay cả khi họ học tập chăm chỉ, hầu hết họ đều ở trình độ học sinh tiểu học ở Hàn Quốc.
Trên thực tế, học một ngôn ngữ cũng giống như học một nhạc cụ. So với thời gian học thì thời gian tự rèn luyện cần nhiều hơn hẳn. Bạn chỉ có thể nâng cao năng lực của mình bằng cách lắng nghe, luyện tập nhiều và trực tiếp sử dụng nó. Tuy nhiên, ở Triều Tiên, việc xem hoặc nghe dù chỉ một bộ phim nước ngoài hoặc một bài hát nước ngoài đều bị coi là bất hợp pháp, vì vậy việc học tiếng Anh không hề dễ dàng ở một nơi mà mọi thứ đều bị chặn.
Ở Hàn Quốc, bất cứ ai cũng có thể học tiếng Anh mà không gặp khó khăn nếu họ quyết tâm. Trước hết, có rất nhiều giáo trình liên quan đến tiếng Anh được xuất bản và nếu bạn truy cập Internet, bạn có thể xem các giáo trình liên quan đến tiếng Anh từ khắp nơi trên thế giới dưới dạng video hoặc văn bản, và ngày nay, bạn cũng có thể tham gia các lớp học tiếng Anh miễn phí thông qua YouTube, một trang web video toàn cầu. Hơn thế nữa, còn có nhiều người ra nước ngoài vì muốn nói tiếng Anh như người bản địa, trừ khi bạn là tội phạm nếu không bất cứ ai cũng có thể đi nước ngoài bất cứ khi nào họ muốn.
Sẽ có người nghĩ “Tại sao người dân Triều Tiên vẫn phải học tiếng Anh?”. Ngay cả khi bạn học tiếng Anh, điều duy nhất bạn có thể làm là trở thành giáo viên tiếng Anh hoặc gia sư tiếng Anh, và trên hết, chưa đến 0,001% số người có thể sử dụng ngôn ngữ này khi ra nước ngoài làm việc hoặc kinh doanh với người nước ngoài. Và vì không thể đi du lịch nước ngoài nên họ không cảm thấy cần thiết phải học tiếng Anh. Ở Triều Tiên chỉ tồn tại việc giáo dục tiếng Anh bề ngoài.
Để phát triển khoa học công nghệ cần thiết cho đời sống con người, cần tiếp thu những công nghệ đã được công bố qua nhiều luận văn và sách báo, hầu hết đều được xuất bản bằng tiếng Anh. Nếu không biết tiếng Anh, bạn thậm chí không thể hiểu được các công nghệ tiên tiến hoặc các luận văn mới. Ở Triều Tiên có một khẩu hiệu là ‘Hãy đặt chân trên đất của mình và đôi mắt nhìn ra thế giới!’, nhưng tại sao họ lại bịa ra một khẩu hiệu thực chất chỉ là lời nói suông, họ có thể nhìn vào đâu để học hỏi và nuôi dưỡng ước mơ của mình trong khi bị bịt mắt, bịt tai và bị trói chân, thật là bực bội.